Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Người ta thích dò sâu lường hiểm,
Chốn Kheo khư tìm kiếm khắp nơi.
Chơi vơi góc biển chân trời,
Rừng băng núi lửa cũng chơi cho cùng.
Nào là chỗ hãi hùng cọp rắn,
110. Nào là nơi mưa nắng phi thường.
Thái Bình, Ấn Độ, Tây Dương,
Mỹ, Phi, Úc, Á là đường chiều mai.
Ai ai cũng đua tài du lịch,
Một thân qua đất khách như chơi.
Chơi cho biết thói, biết người,
Xông pha gió bụi, vẽ vời sông sông.
Ấy chẳng phải chơi không vô ích,
Chơi rồi đem sự tích viết ra.
Đất rộng hẹp, đường gần xa,
120. Dân phong thế ấy, vật ba thế nào.
Để cho biết non cao biển cả,
Lại cho hay Hoa hạ man di,
Người mình một bước chẳng đi,
Loanh quanh xó bếp, biết gì đến ai.
Ra khỏi cửa chiều mai nhăn nhó,
Tỉnh này qua tỉnh nọ đã xa.
Đi đâu cũng quấn lấy nhà,
Vợ con vấn vít, chó gà xăn văn.
Nào là kẻ nho văn nhĩ nhã,
130. Đặng mấy người đạp hoả phó thang,
Một đời xó ró trong làng,
Nói nhăng, ăn tục nghĩ càng ô danh.
Nào là kẻ công khanh phú quý,
Thiếp cùng hầu hú hí quanh năm.
Đị ra một bước cũng nằm,
Kẻ khiêng người đỡ như tằm phải toi.
Người sao thế, loi ngoi lót ngót,
Nghĩ mà coi chua xót dường bao.
Nào người học Mỹ, học Âu,
140. Thuộc chi xin chữa bệnh đau lâu dài?


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]