Thơ » Việt Nam » Cận đại » Phan Châu Trinh » Tỉnh quốc hồn ca » Tỉnh quốc hồn ca I (1907)
Đăng bởi tôn tiền tử vào 24/05/2025 22:38
Người ta nghĩ sâu dài cặn kẽ,
Đũa bó to, ai bẻ cho xuôi?
Chia ra từng chiếc, từng đôi,
Phải ai tai nấy, thương ôi còn gì.
Vậy nên từ đồng nhi, phụ nữ,
Chẳng ai không biết giữ lấy nòi.
Khôn ngoan đối đáp người ngoài,
Người trong một nước thì coi như nhà.
Dốc một bụng ruột rà thân thiết,
150. Chẳng ai mà mong giết hại ai.
Người mình thấy lợi thời thôi,
Nghĩ chi đến giống cùng nòi nữa đâu!
Mậột tí lợi tranh nhau chảy máu,
Lại khoe tài trí giảo phùng nghinh.
Cậy thần, cậy thế ngông nghênh,
Gà nhà bươi bếp, giòi mình đục xương.
Hỏi thử xem trong phường hàng họ,
Máu đồng tông lớn nhỏ biết bao.
Doi vườn, cạnh đất, góc ao,
160. Nhồi xương, xáo thịt biết bao nhiêu người!
Lại coi thử ra ngoài tổng xã,
Phá cho nhau phải vạ, phải tai.
Chú trùm, bác lý, thầy cai,
Lừa eo thắt cổ chẳng ai mà chừa.
Kể chỉ hết trăm lừa, ngàn đảo,
Còn những người áo mão bề trên.
Ăn càn, nói hiếp đã quen,
Kiện thưa, thuế khoá, càng lèn càng đau!
Thương ôi! Nỗi nòi đâu như thế?
Sống làm sao cho xuể với đời?
170. Sỏi đàng, cát bãi rã rời,
Gặp cơn mưa gió tơi bời khá thương!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.