Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 03/02/2025 22:29
Tình yêu ta, như dòng sông vỗ về,
Dịu dàng trôi qua những đêm thâu sâu.
Lời ru từ mẹ, như lời ca huyền bí,
Là tiếng vọng xa xôi từ những cánh đồng,
Và nỗi nhớ cồn cào trong từng hơi thở,
Làm sao tả hết, em yêu ơi, tình ta.
Trong vũ khúc ấy, trái tim ta đập nhịp,
Mỗi nhịp, mỗi chờ mong, như đợi một ngôi sao.
Có phải em, là ánh sáng vời vợi ấy,
Soi sáng đường tôi, dẫu đêm tối dài bao lâu?
Ta nghe tiếng hát vọng về từ bến nước,
Là tiếng gọi yêu thương hoà quyện trong gió,
Chao ôi, quê hương mình, gió hát suốt đêm,
Dân ca nhẹ nhàng như vỗ về giấc ngủ em,
Mênh mông và sâu thẳm, như tình yêu ta,
Không lời, không tiếng, chỉ có tiếng lòng mặn nồng.
Trong từng nhịp, trong từng hơi thở,
Tình yêu ấy ẩn hiện, như cánh bướm giữa trời,
Bóng tối dẫu có vây quanh, không thể tắt,
Chỉ có ánh trăng rọi vào từng kẽ lá,
Và trong từng nụ cười, trong mỗi cái nắm tay,
Là thế giới yên bình, là lương duyên của ta.
Tình yêu này không phải là lời ca,
Mà là những nỗi niềm trong mỗi lần ta nhìn,
Không phải ánh sáng, mà là bóng đêm mơ màng,
Nơi đó, em và tôi hoà vào làm một.
Như cây bông trà giữa mảnh đất bình yên,
Lặng lẽ mọc lên từ đất mẹ nghèo nàn,
Em là hương thơm ấy, như mật ngọt,
Làm say đắm, làm xiêu lòng trong từng nhịp chậm.
Tình yêu ta như câu hát ngọt ngào,
Lướt qua sông dài, bay về cánh đồng,
Và trong mỗi lời ru, trong tiếng vọng dân ca,
Là nơi ta tìm thấy nhau, một đời không phai nhoà.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.