Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 05/02/2025 20:45
Em ơi, sao lại lo âu muộn phiền?
Chỉ là bóng nắng tàn phai qua cửa,
Để thời gian lướt đi như dòng nước,
Chúng ta vẫn cùng nhau trong nhịp đập.
Làm sao anh cưỡng lại được tiếng gọi?
Khi trái tim, yêu thương, cháy bừng lên,
Hai ta đắm chìm trong guồng xoáy ấy,
Lửa tình rực sáng, dâng cao mãi không ngừng.
Sao anh nỡ buông tay em giữa đêm,
Khi lòng em đang khao khát một hơi ấm?
Bóng tối bao trùm, em mong đợi gì?
Chỉ cần anh, là vầng sáng dịu dàng.
Mỗi nhịp đập là lời nguyện thầm kín,
Mỗi hơi thở dệt nên một giấc mơ dài,
Với tình si này, ta mãi mãi chẳng thể rời,
Như sông như biển, vĩnh viễn không xa cách.
Em ơi, đừng sợ thời gian tàn phai,
Tình yêu ta như khúc nhạc muôn đời,
Dẫu có trôi qua, từng phút tàn phai,
Chỉ cần ta bên nhau, tình vẫn cháy mãi.
Và trong sâu thẳm, khi ánh sáng mờ dần,
Cùng nhau ta lạc lối trong khúc ca yêu,
Không còn gì ngoài những nhịp yêu thương,
Lời tình si, mãi mãi không bao giờ phai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.