Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/10/2025 21:33
My love,
Do you hear the spring breeze still whisper in its dance?
Softly, gently,
Like waves embracing your tender form.
Golden light rests upon your hair,
A wave that never fades.
Each ray paints a dream of tenderness,
Gliding through your eyes — a whisper of spring.
A thousand blossoms bloom within your gaze,
Shining like falling stars in dawn’s embrace.
How could you know —
They shine for you, because of you,
And only for you.
Each smile you release
Is like a song sung by angels.
Oh, every graceful move you make
Ripples my heart like endless waves —
An ocean of longing that never sleeps.
Since you came,
I’ve wondered —
Are you the dream-born fairy,
Stepping down from palaces of heaven,
Leaving no trace upon the earth?
One small motion of your hand
Can make my soul tremble.
You’ve not tied your hair,
You’ve not spoken a word,
Yet my heart is already lost —
Rushing through the storm of love.
You never knew —
Within me, silent cries rise up
Like waves breaking in the stillness of night.
Just one gesture of yours,
Like a blossom resting in my palm,
Kisses my heart —
So gently, so dearly, so infinitely.
Like flowers in the palace,
Radiant, mystical, and unreal,
They envy the love you bear —
In violet, crimson, or boundless blue.
My love,
Don’t hold spring back,
Don’t make the flowers grieve for waiting.
For they too know love,
They too know yearning,
Just like my heart — still waiting for you,
In the sunlight where spring still lingers.
Em yêu dấu của anh,
Em có nghe gió xuân vẫn thì thầm trong điệu vũ của nó không?
Nhẹ nhàng, dịu dàng,
Như những con sóng ôm lấy dáng hình mềm mại của em.
Ánh sáng vàng khẽ nằm trên mái tóc em,
Như làn sóng không bao giờ phai tàn.
Mỗi tia nắng vẽ nên một giấc mơ dịu dàng,
Lướt qua đôi mắt em — như lời thì thầm của mùa xuân.
Ngàn đoá hoa nở trong ánh nhìn của em,
Lấp lánh như sao rơi trong vòng tay của bình minh.
Làm sao em có thể biết —
Rằng chúng sáng lên vì em, bởi em,
Và chỉ vì riêng em thôi.
Mỗi nụ cười em buông ra
Tựa như khúc hát của các thiên thần.
Ôi, từng cử chỉ dịu dàng em khẽ cất,
Làm tim anh dậy sóng như biển cả không bờ —
Một đại dương khát khao không bao giờ ngủ yên.
Từ khi em đến,
Anh vẫn tự hỏi —
Phải chăng em là tiên nữ bước ra từ giấc mơ,
Từ cung điện thiên giới bước xuống trần gian,
Không để lại dấu chân nào trên mặt đất?
Chỉ một cử động nhỏ nơi tay em
Cũng đủ làm hồn anh run rẩy.
Em chưa buộc tóc,
Em chưa cất lời,
Thế mà tim anh đã lạc lối —
Lao mình giữa cơn bão của tình yêu.
Em chẳng hề biết —
Trong anh, những tiếng kêu thầm lặng đang dâng trào,
Như sóng vỡ giữa đêm yên tĩnh.
Chỉ một cử chỉ của em thôi,
Như một cánh hoa khẽ nằm trong tay anh,
Đã hôn lên tim anh —
Dịu dàng, tha thiết, và vô tận.
Như những bông hoa trong cung điện,
Rực rỡ, huyền ảo và phi thực,
Chúng ghen tị với tình yêu em mang,
Dù là tím, đỏ, hay xanh biếc vô cùng.
Em yêu của anh,
Đừng giữ mùa xuân lại,
Đừng để những bông hoa buồn vì đợi chờ.
Vì chúng cũng biết yêu,
Cũng biết khát khao,
Giống như trái tim anh — vẫn đang đợi em,
Trong ánh nắng nơi mùa xuân vẫn còn vương vấn.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày 24/10/2025 21:33
Em ơi,
Có phải gió xuân vẫn thì thầm trong vũ điệu?
Nhẹ nhàng, dịu êm
như làn sóng cuốn quanh thân thể em.
Ánh sáng vàng rơi vương trên tóc,
Một làn sóng không bao giờ tắt.
Những tia nắng vẽ nên giấc mơ dịu dàng,
Lướt qua đôi mắt em như lời thì thầm của mùa xuân.
Ngàn đoá hoa nở trong ánh nhìn em,
Chói loà như sao rơi giữa trời ban mai.
Làm sao em biết được —
Chúng toả sáng vì em, cho em,
và chỉ mình em thôi.
Mỗi nụ cười em buông ra,
Mơ màng như khúc hát của thiên thần.
Ôi, mỗi cử chỉ em khẽ lay
cũng làm lòng anh dậy sóng –
một nỗi nhớ không cùng, không tận.
Từ ngày em đến,
Anh vẫn tự hỏi —
Có phải em là tiên nữ trong mơ,
Bước ra từ cung điện huy hoàng của cõi mộng,
Đến nhân gian mà chẳng để lại dấu chân?
Chỉ một cử động nhỏ của em thôi
Cũng đủ làm hồn anh nghiêng ngả.
Em chưa buộc tóc,
Em chưa nói gì,
Mà tim anh đã rối bời trong vội vã của nhớ thương.
Em đâu biết —
Trong lòng anh, những tiếng kêu khát vọng
Đang cuộn dâng như sóng vỡ giữa đêm.
Chỉ một cử chỉ của em thôi,
Như nhành hoa mềm trong tay,
Đã khẽ hôn lên trái tim anh –
Ngọt ngào, tha thiết, dịu dàng đến vô cùng.
Như hoa trong cung điện,
Rực rỡ, mộng mị và huyền bí,
Chúng đang ghen tị với tình yêu em mang —
Sắc tím, sắc đỏ, hay xanh biếc đến vô bờ.
Em ơi,
Đừng níu giữ mùa xuân lại,
Đừng khiến cành hoa buồn thêm vì đợi.
Bởi hoa cũng biết yêu,
Biết khát khao,
Như trái tim anh – vẫn đang đợi em,
Trong ánh nắng còn vương mùa xuân ấy.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.