Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 13/01/2025 00:31
Những ngày nắng cháy, mưa bay ngập trời đông,
Lòng anh như ruộng vắng, mong chờ con nước lên.
Trời có giông, mưa có rơi, nhưng nỗi nhớ em chẳng tắt,
Như ánh trăng lặng lẽ, rọi vào hồn anh vỡ vụn.
Hơi thở vàng ngọc em rót vào lòng anh,
Nhẹ như cơn gió sông dài, dìu dặt qua bến đợi.
Tiếng ru ca em ngọt lịm, như dòng sữa ngọt ngào,
Mỗi lời em nói là một khúc nhạc, vỗ về hồn anh trong đêm vắng.
Em ơi, em là gió, là mưa, là trăng,
Là nỗi nhớ không thể thành lời, đong đầy trong mắt anh.
Dẫu mưa rơi, dù trời có vần vũ,
Tình yêu này vẫn mặn nồng như nước sông quê, không bao giờ phai.
Và anh, vẫn mãi yêu em như yêu từng khoảnh khắc,
Yêu cả những cơn mưa vỡ, những đêm lạnh buốt tim.
Trong ánh mắt em, anh tìm thấy một vầng trăng thắp sáng,
Một tình yêu vĩnh cửu, mượt mà như làn sóng vỗ về trong đêm.
Mỗi khi anh nghe tiếng ca, thấy bóng em qua,
Là lúc anh tìm thấy mình trong thế giới vô biên ấy,
Em là tất cả, là đêm dài, là bình minh,
Là tình yêu không cần nói, chỉ cần cảm nhận trong từng hơi thở.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.