Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 12/02/2025 15:01

Này, em, tình yêu à, lời thầm lặng em có nghe?
Khi mắt mờ sương khói, khi tóc bạc dần phai,
Chúng ta, những người lữ khách trên hành trình không dứt,
Từng bước qua thời gian, trong ánh trăng vỡ tan.

Em ơi, đừng kết hôn với bóng hình ảo ảnh,
Đừng vì tiền, không phải vì vị thế vinh hoa,
Đừng vì bão đời mà quên đi tình yêu sâu thẳm,
Hãy tìm một người, người có thể chia sẻ nỗi đau,
Một người có thể hiểu thấu trái tim này,
Dù thế giới có sụp đổ, người ấy vẫn là bến bờ yên bình.

Chúng ta đã từng nghĩ:
“Sẽ ra sao nếu thiếu một trái tim biết lắng nghe?”
Khi tâm hồn không tìm được sự đồng điệu,
Liệu có còn ý nghĩa gì nữa, tình yêu hỡi?

Hãy sống không hối tiếc, sống trong niềm tin,
Để mỗi ngày trôi qua không là một câu hỏi,
Không phải là cái bóng của những giấc mơ chưa thành,
Mà là ngọn lửa sáng giữa đêm đen.

Với em, đừng quên ước mơ!
Đừng để cuộc đời cuốn trôi theo dòng nước lặng lẽ,
Mỗi giấc mơ đều là một bản nhạc,
Và chúng ta, những nghệ sĩ say mê, không thể bỏ cuộc.

Tình yêu không chỉ là ánh sáng bên bờ vai,
Mà là ngọn gió vô hình, thổi vào lòng đời bao ước vọng,
Không có gì quý hơn những gì ta cống hiến cho đời,
Hãy để lại dấu ấn, để cuộc sống này không lãng phí.

Em ơi, đừng làm nô lệ cho đồng tiền,
Đừng để những mảnh giấy bạc quyết định giá trị của ta,
Tình yêu, đạo đức, và tự do mới là những báu vật,
Những gì ta có thể mang đi khi bước vào cõi vĩnh hằng.

Và cuối cùng, đừng quên cha mẹ, người đã sinh thành,
Họ là những nhịp đập đầu tiên trong cuộc đời này,
Chăm sóc, yêu thương, vì trong vòng tay ấy,
Ta tìm được tất cả, và tìm thấy chính mình.
Cứ yêu đi, yêu như chưa từng yêu ai,
Bởi tình yêu, chính là thứ duy nhất không bao giờ phai.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 03/6/2020.