Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 22/01/2025 14:42
Em ơi, tình anh chẳng muốn lìa xa,
Dù yêu thương như sóng vỗ bến mơ,
Hạnh phúc ấy, như bóng chiều phai nhạt,
Với tay không, mãi mãi không thể chạm.
Lòng anh đau, nỗi nhớ giăng đầy sông,
Như sóng vỗ, vẫn dạt dào trong tim,
Dẫu đêm về, tình yêu còn rưng rưng,
Nghe tiếng lòng mình nức nở vỡ oà.
Em đừng buồn, đừng khóc nữa, em ơi,
Đời này đâu chỉ có đợi chờ,
Như cánh bèo, trôi dạt giữa dòng sông,
Tình yêu này, vĩnh cửu chẳng phai mờ.
Anh cũng buồn, nhưng không thể thổ lộ,
Mỗi đêm về, trái tim vỡ vụn từng nhịp,
Sự cô đơn như gió lùa vào hồn,
Chỉ còn anh với tình yêu lặng thầm.
Dẫu mai này ta chẳng gặp nhau nữa,
Dẫu không còn những buổi chiều rộn rã,
Nhưng em ơi, tình này mãi tồn tại,
Sẽ như dòng sông, ngọt ngào vĩnh cửu.
Tình yêu ta như điệu hát miệt vườn,
Ngọt ngào như hương lúa dưới chiều tà,
Dù đời này bao sóng gió thổi qua,
Nhưng tình yêu vẫn vẹn nguyên, đắm say.
Em là đoá hoa giữa đồng lúa chín,
Là mưa nắng, là điệu hát ngọt ngào,
Anh yêu em bằng tất cả trái tim,
Lời yêu thương chỉ biết cất lên trong gió.
Dù thời gian có vội vã qua đi,
Tình này vẫn như làn gió mát thổi,
Là nhạc điệu mê đắm trong mỗi nhịp,
Vĩnh viễn trong anh, em là tất cả.
Hãy tin rằng, dù lối về xa xôi,
Tình yêu này như sóng vỗ miệt vườn,
Ngọt ngào như hương đồng, gió nhẹ thổi,
Mãi mãi yêu em, mãi mãi ngọt ngào.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.