Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 22/01/2025 15:50

Em ơi,
Phải chăng em là con gái Huế,
Nơi sông Hương lững lờ khúc hát yêu kiều,
Nét đẹp ấy như một giấc mơ u tịch,
Nhẹ nhàng như làn sóng vỗ về.

Em như hoa, dịu dàng, e ấp,
Dáng nhỏ nhắn, đôi mắt thăm thẳm trời mây,
Khuôn mặt em, chữ điền hằn sâu nỗi niềm,
Má ửng hồng, như đắm say một sớm xuân.

Có phải em đang chờ đợi điều gì?
Hay là duyên em còn ngại ngần lối bước?
Chàng trai này – không đẹp, không tài hoa,
Nhưng chỉ mong một lần được thắp sáng con đường em đi.

Đừng hỏi anh có gì để trao,
Ngoài những dòng thơ nghẹn ngào, say đắm,
Chỉ có tình yêu ngập ngừng trong từng chữ,
Và một nỗi nhớ vương vấn không lời.

Ngày mai, khi em đến trường,
Liệu em có thấy nỗi buồn trong gió thoảng?
Anh xin gửi cho em vài dòng thơ,
Để trái tim này thêm những mộng mơ, ngất ngây.

Ước mơ là những bước chân cùng nhau,
Dù thời gian có lướt qua như dòng sông,
Em và anh, chỉ cần một lần gặp gỡ,
Chúng mình sẽ sánh bước, nguyện thề bên nhau trọn kiếp.

Mỗi giây, mỗi phút mong em hiểu rằng,
Tình yêu này – không thể diễn thành lời.
Chỉ là một khúc hát trầm lắng,
Vượt qua thời gian, vượt qua những bờ bến xa.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 14/5/2014.