Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 13/02/2025 16:28
Làm sao để tìm thấy nỗi khát khao,
Khi ánh sáng soi vào bóng tối sâu thẳm,
Đôi tay vươn ra giữa những đêm không ngủ,
Lần tìm khoảnh khắc không lời... chỉ đợi chờ.
Thái độ, à, như một dải ánh sáng chói lọi,
Lấp lánh, bừng bừng trên đỉnh non cao,
Tâm hồn chạm vào bầu trời vô tận,
Chính tại đó, con người sinh ra thành công.
Ai lười biếng, ai rảnh rỗi không làm gì,
Chỉ sống trong ngái ngủ mơ hồ,
Chẳng có vinh quang, chẳng có vươn tới,
Vì giấc mộng chỉ là gió bay, lướt qua.
Người ngốc tìm hoài sự thêm thắt,
Lòng tham không đáy cuốn người xuống biển sầu,
Nhưng kẻ khôn ngoan, mắt sáng lung linh,
Chỉ biết cho đi, như dòng sông không ngừng chảy.
Không có con đường nào là suôn sẻ,
Chỉ có những ai biết cách uốn mình theo cơn gió,
Cuộc đời này, ai tìm thấy sự thật,
Sẽ nhận ra rằng, chính ta là vấn đề muôn đời.
Đổi thái độ, như vén màn đêm tối,
Chúng ta bước qua ngưỡng cửa của tư duy,
Tư duy ấy là lửa trong lòng,
Thắp sáng con đường kiến thức, rộng mở vô bờ.
Kiến thức ấy nuôi dưỡng kỹ năng,
Như bông hoa từ đất mẹ trổ hoa,
Chỉ khi thuần thục, kẻ dấn thân sẽ bước,
Chạm vào vầng trăng sáng của thành công vĩ đại.
Và trong vũ trụ vô tận này, tôi và bạn,
Cùng chung một khúc nhạc đời mê đắm,
Mỗi nốt nhạc là từng bước đi chậm rãi,
Mỗi lời ca là giấc mơ không thể quên.
Nỗi buồn, nỗi vui, đan xen trong mỗi bước,
Và ta, như con chim bay lạc giữa những làn sóng,
Đổi mới, vượt qua, dẫu có ngàn lần vấp ngã,
Vì chỉ có tình yêu và đam mê, mới khiến ta sống mãi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.