Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 16/01/2025 14:48
Em ơi, trong chiều vắng, anh nhận ra,
Một nỗi niềm sâu thẳm, nghẹn ngào không nói.
Tình yêu ấy, ngọt ngào như lời ru,
Nhưng xa em, lòng anh chẳng thể yên.
Lời yêu chưa thốt, chưa trọn vẹn,
Dẫu vậy, trái tim anh chẳng bao giờ lạc mất,
Em như khúc nhạc, như con sông vỗ về,
Dù xa cách, hồn anh vẫn lướt theo em.
Em có hay chăng, trong trái tim anh,
Lời yêu chưa tỏ, nhưng sâu đậm lắm thay.
Như cau trầu, chúng mình là một,
Vòng tay ấm áp, thề nguyện thuỷ chung.
Nắm tay anh, đi qua muôn trùng sóng gió,
Thuyền tình này vững tin trên dòng sông mênh mang.
Lướt qua những đêm dài, dưới ánh trăng vàng,
Chúng ta về bên nhau, nơi hạnh phúc vĩnh hằng.
Lời yêu ấy, lặng lẽ trong mỗi bước đi,
Dẫu có bão giông, ta vẫn không rời xa.
Vì tình yêu, như dòng sông không ngừng chảy,
Đến bến bờ yêu thương, cùng nhau vững tin.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.