Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 03/12/2025 12:58

Nàng Trăng…
bông trắng xuân hé lại giữa trời ngân biếc,
ngày sinh tháng đẻ – một lời gọi nhẹ của duyên,
đôi nửa bờ cùng họ – như cơn gió mỏng
khẽ neo hai phận đời vào chung một nhịp thở.

Ánh mắt em rơi bên bờ mi mỏng sương,
ướt… mà nghe tựa tiếng thở dài của vũ trụ,
làm anh xốn xang
như trái tim chợt nhớ mình còn quyền rung động.

Tình mình chớm nở
nhè nhẹ thôi – như buổi chiều non còn nguyên mùi nắng,
vậy mà lòng anh rưng rưng
như đang tập yêu lại từ thuở bình minh trái tim.

Cảm ơn em –
người đàn bà tuyệt diệu đúng nghĩa,
ngọt lịm như trái mận đầu mùa treo hờ bên bờ rào cũ,
mặn mòi như con nước nổi dâng qua bãi bồi,
và sâu thẳm như hơi thở cuối ngày
của người đàn bà đi qua bão đời mà vẫn còn biết dịu dàng.

Em đã từng khóc
khô một đoạn tuổi xuân goá bụa,
đã thay cả vai cha – vai mẹ
để chở che đàn con lớn lên như bầy én tìm mùa.
Cuộc đời thử thách em đến tận cùng,
mà em vẫn giữ cho mình nét nhu mì rất nữ,
vẫn đẹp một cách mịn màng – ngọt lịm – cao quý,
vẫn cười duyên
như thể bão dông nào cũng chỉ ghé ngang hiên rồi bỏ đi.

Anh ngưỡng mộ lắm…
và thương em
như thương một vẻ đẹp hiếm hoi sót lại giữa cõi phong trần.

Em – đàn bà cũ,
ẩn mình giữa những trang sách xưa cố nhân bỏ dở.
Cho anh xin thay người đã khuất
đọc nốt hành trình em còn dang,
trang nào bỏ ngỏ – tội lắm, Trăng ơi…
đời chẳng nên dang dở thêm lần nữa.

Không biết giấc mơ ấy có thành thật?
Nhưng chiều non,
mình bỗng biết chăm từng khe nhớ,
rón rén thương nhau bằng nỗi buồn mềm như nước,
đêm về anh chạnh nhớ vòng eo em –
mềm như câu hò chảy qua xóm vắng.

Lưng em mỏi…
đã có tay anh nâng đỡ,
như định mệnh muốn xếp hai phần đời chậm nhịp
về chung một dòng xanh,
để đôi tình già
mà mãi trẻ như mùa trăng không tắt.

Nàng Trăng ơi…
giữa nhân gian còn lắm bão dông,
chỉ mong được cùng em
đọc trọn quyển đời còn lại –
bằng nụ hôn hiền,
bằng hơi ấm thật,
và bằng trái tim biết run
mỗi lần thì thầm tên nhau giữa khuya.


P. Rạch Dừa, TP. Hồ Chí Minh, Việt Nam, ngày 02/12/2025.