Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 03/02/2025 14:24

Đêm nay, gió lạnh rùng mình trong bóng tối,
Mái tóc em lay nhẹ, như lời gọi tơ vương.
Tay em run rẩy, lạc vào những giấc mơ cũ,
Lướt qua rèm cửa, như mây trôi vào hồn anh.

Em, một dáng hình mờ ảo, lặng lẽ như sương,
Như cánh hoa mưa, ướt đẫm trong chiều tàn.
Đôi mắt thăm thẳm, như vực thẳm hư vô,
Mà ngàn lời em cất lên chưa một lần vỡ oà.

Tay em, lạc lối, cầm chiếc áo mỏng manh,
Cảm giác hư vô, chìm vào giữa tiếng gió.
Nhà ai đó ngân lên một khúc nhạc xa vắng,
Mà em thổn thức, trong đêm vắng, chẳng nói lời nào.

Tối nay, lạnh lẽo, trôi đi như một đời xa,
Trăng em vỡ vụn, ôm gối, thở than với gió.
Chỉ còn gió, chỉ còn đêm hờ hững buông rơi,
Và chúng ta, như những cơn sóng xô, xa mãi không về.

Gió đông về, như lời thầm thì mãi chẳng vơi,
Môi em khẽ gọi, dù xa tận nghìn trùng.
Tình yêu ta, như khúc nhạc nghẹn ngào,
Vô hình, vô thức, nhưng cháy bỏng từng nhịp đập trong lòng.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 21/11/2021.