Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 26/01/2025 21:39
Bình minh lên, từ biển khơi vẫy gọi,
Mặt trời như hòn lửa rực rỡ bừng tỏ,
Đuôi ánh sáng xé tan màn đêm mờ tối,
Khi những khúc sóng ngọt ngào hát lời thổn thức.
Mặt trời, ôi mặt trời, dẫu vương vấn cõi đời,
Nhưng không thể mãi tươi sắc trên bến bờ này.
Lửa ấy, dẫu đẹp, dẫu cháy trong hồn say,
Cũng biết một ngày phải lặn xuống, nuốt nỗi cô đơn vào biển thẳm.
Khi chiều về, hoàng hôn chín đỏ như vết thương,
Mặt trời già nua, thân tàn lấm lem trong sắc hạ,
Cánh chim bay về phía xa mơ hồ, nỗi nhớ nhung vô hạn,
Và bóng chiều nở hoa trong nỗi xót xa, mơ hồ.
Cả biển, cả trời, cả đất đều là một bài ca thấm đẫm tình si,
Mỗi khúc xô, mỗi gợn sóng, như hờn giận, như xót thương,
Bình minh lên rồi lại xuống, như tình yêu chưa bao giờ trọn vẹn,
Như một cơn mê, mãi mãi dở dang, đốt cháy trái tim này.
Tháng năm lặng lẽ trôi đi, như ánh sáng chiều đổ xuống biển,
Nhưng tình yêu ta, như mặt trời ấy, vẫn cứ khát khao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.