Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/01/2025 14:23
Giữa nhịp sống hối hả, những con phố mờ sương,
Em như làn khói chiều, mơ màng trong đêm vắng.
Sài Gòn, nàng thơ huyền bí, không lời thổn thức,
Chỉ còn lành lạnh làn gió, qua từng ngõ phố yêu thương.
Bên bến sông, giọt nắng chiều vẫn đắm mình trong mưa,
Người ta vội vã đi qua, ta nghe đời khẽ thở dài.
Từng bước chân chầm chậm, nhịp đập con tim vỡ vụn,
Lỡ hẹn cùng em, như ngàn năm thương nhớ chưa trọn vẹn.
Mái nhà lụp xụp ven đường, bóng mẹ già trầm ngâm,
Bà vẫn kể chuyện xưa, về chiếc áo mưa rách nát.
Những chiều mưa tầm tã, bao lần ta lạc về quá khứ,
Giữa dòng đời chảy xiết, em vẫn như mảnh trăng ngà.
Đêm vắng, hương cà phê bệt thấm đẫm trong lòng,
Nơi quán vỉa hè, ly đắng quên đi bao nỗi buồn.
Câu chuyện đời ta chưa dứt, nhưng lại ngập ngừng giữa những nụ cười,
Một ly cà phê sáng sớm, và giấc mơ vẫn vương trong mắt.
Sài Gòn, trong mỗi con hẻm nhỏ, ta nghe tình yêu đong đầy,
Và những lời hát từ xa, như lúa bông vàng lên ruộng đồng.
Có ai thấy không, mỗi gợn sóng mơn man trên mặt sông,
Chúng kể chuyện về những năm tháng ấy, về một thời thanh xuân đã qua.
Em là hương đồng cỏ nội, là làn gió thổi qua thảo nguyên,
Dẫu chỉ là một nụ cười thôi, đã đủ khiến con tim ngây dại.
Như tiếng đàn tranh ngân vang giữa đêm khuya,
Sài Gòn ơi, trong giấc mơ em sẽ mãi là nhạc nền, vĩnh hằng.
Rồi một ngày, khi trời đầy sao, ta sẽ lặng thầm đi qua,
Mỗi con phố, mỗi vỉa hè đều khắc ghi trong tim ta.
Vì tình yêu, dù mờ nhạt giữa phố thị đông đúc,
Nhưng Sài Gòn, em vẫn là tất cả, một bản tình ca không bao giờ tắt.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.