Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 23/01/2025 17:07, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 23/01/2025 17:09

Từ đêm đến sáng, trong bóng mờ,
Bỗng thức giấc, tôi nghe đâu đó một lời thì thầm,
Chim về tổ hót, tiếng gọi đầu tiên,
Một làn gió chạm qua mái tóc bạc phơ.

Tôi già rồi hay vẫn còn mơ?
Sài Gòn trong nắng, như cánh hoa mộng mị,
Lòng thổn thức với một dòng ký ức êm đềm,
Chút nhớ thương bỗng nhuộm vàng, hờn mây.

Cứ như vậy, giữa dòng đời cuộn xoáy,
Lòng tôi vỡ ra từng khúc ca mặn nồng,
Mái đầu thề, dài như nhung ngọc,
Môi hồng thắm, thoáng qua cả hồn, say đắm.

Yêu thương đâu chỉ là lời thề,
Mà là tiếng gió, là ánh mắt thẹn thùng,
Sài Gòn ôm ấp tôi vào từng nhịp đập,
Nơi vạn khúc quanh, vẫn vẹn nguyên một tình yêu.

Người Sài Gòn, sao mà lạ lùng thế,
Không vòng vo, chỉ có chân thật trong tim,
Mắt sáng lấp lánh, lời nói thẳng thắn,
Như gió xuân, ấm áp và đầy hương vị.

Thân thiện như sông, mềm mại nhưng mạnh mẽ,
Nụ cười nở ra, rồi lại như chưa từng có gì,
Một bàn tay đưa ra, sẵn sàng giúp đỡ,
Chẳng cần gì ngoài một tấm lòng vô tư.

Lửa tình cháy, không bao giờ tắt,
Sài Gòn – thành phố của những đêm dài bất tận,
Người đêm ngả nghiêng, nhấp môi cạn ly,
Đêm không ngủ, lòng vẫn mơ, vẫn rạo rực niềm tin.

Và những buổi sáng, tình yêu lại nở,
Như mùa hoa mai, như nhịp đập của đất trời,
Sài Gòn ấy, vẫn xanh ngát trên môi,
Yêu người, yêu đất, yêu một đời chưa dứt.

Bằng những khúc ca cất lên trong tĩnh lặng,
Như những cơn sóng vỗ về, đầy huyền bí,
Chúng tôi là những đứa con của thành phố,
Cùng nhau sống, cùng nhau bay, trong tình yêu không cùng.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 18/8/2018.