Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 07/01/2025 16:00
Quảng Bình, nơi tôi sinh ra,
Binh lửa, khói chiến tranh cháy bỏng,
Nhưng giữa những khổ đau ấy, quê hương ta là một bức tranh diệu vợi,
Dù đất nghèo, lòng người lại rộng lớn.
Mẹ Suốt, một huyền thoại không bao giờ lụi tàn,
Dòng máu anh hùng vẫn rừng rực chảy trong tôi,
Những lời hát ru, như sợi dây nối dài giữa trời và đất,
À ơi, dù nghèo, nhưng tình yêu không thiếu.
Gió Lào xới cát trắng lên mặt đất khô cằn,
Sỏi đá, đất nghèo, như những vết sẹo không thể lành,
Mất mùa, củ sắn thay cơm,
Bữa ăn đạm bạc như những nhát chém của đời,
Nhưng trong khổ cực, con người vẫn sống như hoa nở,
Mẹ hát ru, mà tôi nghe như bản nhạc vĩnh hằng,
Vì nghèo khó không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu.
Ngày ấy, ba ra chiến trường, mẹ nuôi tôi lớn,
Ngoại là người che chở, dìu dắt từng bước đi,
Một mái nhà nhỏ, hai bà cháu,
Chúng tôi chẳng có gì ngoài tình yêu,
Cháu lớn lên, mạnh mẽ như cây cỏ,
Dẫu bão giông, mưa lũ hay đất đá vùi lấp,
Cháu vẫn bước, không lo sợ, không chùn bước.
Mùa mưa, bão lũ, nước ngập đến tận cửa,
Gió thổi vỡ mái nhà, cửa sổ muốn bay,
Bà ôm tôi chặt, bảo vệ từng hơi thở,
Tôi chạy, miệng gọi bà, nước mắt hoà với nước lũ,
Nhưng bà là bức tường vững chãi giữa biển cả,
Cháu và bà khóc, nhưng vẫn đứng vững,
Vì trong nghèo khó, tình yêu là ngọn lửa không thể dập tắt.
Mỗi bước đi trên con đường dài,
Dẫu trời mưa, dẫu đường trơn, tôi vẫn đi,
Bởi trong từng bước đi là một triết lý sống,
Không phải là chờ đợi, mà là hành động, là vươn lên,
Để không chỉ sống, mà sống có ý nghĩa.
Chúng ta không chỉ tồn tại, mà là để khắc sâu dấu ấn,
Bằng tình yêu, bằng học hành, bằng sức mạnh vượt qua thử thách.
Ngày ấy, diều bay trên bờ đê,
Như những ước mơ không bao giờ tắt,
Trò chơi cỏ cú, tiếng cười vang vọng khắp xóm,
Những buổi chiều nắng dịu, dưới bóng cây,
Tắm trâu dưới sông, lặn đìa tìm trai,
Canh mồng tơi ngọt ngào như tình quê,
Mỗi khoảnh khắc là một bản tình ca,
Như những đoá hoa nở rực rỡ trong lòng tôi.
Tuổi thơ tôi, một khúc tráng ca bất tử,
Dù nghèo, nhưng chúng tôi không bao giờ yếu đuối,
Vì nghèo là một thử thách, không phải là gánh nặng,
Chúng tôi lớn lên, yêu thương và vươn tới,
Giống như những cánh diều bay lên trời cao,
Với tất cả niềm tin, tất cả hy vọng,
Và biết rằng, trong mỗi giọt mồ hôi,
Là một câu chuyện vĩ đại của đời mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.