Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

14.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 07/03/2025 08:01, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 07/03/2025 08:07

Nàng đâu có sao, giữa muôn vàn bão tố,
Từng bước chân như sóng vỗ, vỗ về, vững chãi.
Dẫu là trăng, nhưng lòng nàng đá cứng,
Vươn lên mãi, rọi sáng vầng trăng bạc dịu dàng.

Đất cũ nhuốm màu vết thương chưa nhạt,
Là dấu tích của đời một hồn không nghỉ.
Khí chất ấy, như hương cỏ dại bên sông,
Vẫn thấm đẫm trong mỗi nhịp đập trái tim.

Nàng, kẻ bơi qua dòng tối tăm hãi hùng,
Mỗi vết cắt là một ký ức không phai.
Đời như sóng, nhưng nàng không biết lùi,
Ánh mắt ấy, sâu thẳm những nỗi niềm thầm kín.

Chỉ có nước mắt mới mài giũa đá,
Như mùa xuân mơn man, vỗ về đất quê hương.
Nàng không sợ, những đêm dài tăm tối,
Vì trong bóng đêm, nàng tìm thấy chính mình.

Tiếp bước trên con đường dài không bến bờ,
Mưa rơi nhẹ, như khúc ca ru hoài.
Dẫu nghèo khó, nhưng lòng đầy hy vọng,
Lạc quan như dòng sông, cứ chảy, cứ trôi.

Chúng ta sống trong ngôi nhà vũ trụ bao la,
Văn hoá tinh thần, định danh đất Rồng Cổ Trấn.
Có vườn hoa, có hồ cá dưới trăng,
Mà nàng đã xây, bằng từng giấc mơ ngọt ngào.

Mỗi nhịp đập trái tim là lời thề nguyền,
Dưới bầu trời này, những nỗi đau như nhạc buồn.
Nàng trăng ấy, vĩnh viễn không sợ hãi,
Vì trong trái tim, nàng giữ vững niềm tin.

Để hiểu đời, phải trải qua gian khó,
Phải biết đau, để biết yêu và hờn.
Mỗi vấp ngã, là một khúc ca xưa cũ,
Mà nàng hát lên, để đời vơi đi bóng tối.

Cuối cùng, nàng đứng vững nơi đây,
Đất Đỏ, mãi mãi không bao giờ bỏ lại.
Vì trong trái tim nàng, có niềm đam mê cháy bỏng,
Một tình yêu, không thể nào thốt thành lời.

Nàng ấy là “Hồ Ly Tinh”, người mang trong mình
Giấc mộng về miền đất trầm mặc ấy,
Với Rồng xưa, và trấn đất ngàn năm,
Mọi nỗi buồn đều hoá thành khúc ca dịu dàng.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 06/3/2025.