Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 02/02/2025 23:07

Hoa thơm vẫy gọi bướm lượn qua,
Từng cánh mềm, như sóng vỗ về ta.
Em đứng đấy, trong vườn xuân rực rỡ,
Môi thắm ngọt ngào, sao anh không nghe lời gọi yêu đương?

Tình này, như dòng sông âm thầm trôi,
Không lời, không tiếng, chỉ có nhịp đập của lòng.
Xuân về, mà lòng ta vẫn trĩu nặng,
Những kỷ niệm cũ, như gió đưa về trong đêm tối.

Đào nở rồi, cánh hoa thấm đẫm sương,
Mai vàng lay động trong vạt nắng sớm,
Đón xuân về, nhưng lòng em vẫn buồn,
Một nỗi nhớ da diết, nhẹ như hơi thở của gió, anh ơi.

Em khoe áo mới, trong gió chiều vàng,
Áo bay nhẹ, như cánh bướm mơ màng.
Cánh én vỗ về trong không gian vắng,
Mùa xuân như vỡ oà trong nỗi niềm của em, nghẹn ngào.

Tình yêu này, sao không thể diễn thành lời?
Như dòng sông kia, lặng lẽ đợi bến bờ,
Như lời ca, vỗ về trong đêm tối,
Như ngàn con sóng vỗ về lòng em, sao anh không nhận ra?

Dòng nước lững lờ trôi qua cánh đồng,
Dân ca văng vẳng, như một tiếng gọi,
Tiếng hát ngọt ngào, như hương đồng nội,
Mà trong đó, có em và anh, ngập tràn yêu thương không tên.

Mỗi nhịp tim em, mỗi bước chân em,
Như những làn sóng dập dềnh trong tâm hồn anh.
Em là hương xuân, là khúc ca dịu dàng,
Tình yêu ấy, không thể gọi tên, chỉ còn lại dư âm ngọt ngào.

Lòng ta như vườn xuân bát ngát,
Chỉ có em và anh, giữa trời mênh mông.
Tình yêu này, không thể nói hết,
Chỉ có ánh nhìn và những lời im lặng, để hai ta cùng hoà vào trong đó...


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 12/1/2025.