Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/01/2025 13:42
Sài Gòn, ôi Sài Gòn, đầy tiếng còi xe,
Nhưng có những con hẻm, đêm lặng lẽ đợi chờ,
Giữa phồn hoa ấy, ẩn mình một tình yêu vẹn nguyên,
Những con hẻm ngoằn ngoèo, tựa như mạch máu của thành phố.
Đêm đến, hẻm như một dòng sông lặng lẽ,
Chìm trong bóng tối, ánh đèn nhỏ không bao giờ tắt,
Lặng thầm nghe tiếng cười, tiếng khóc, tiếng thở dài,
Những câu chuyện đời dệt nên hình ảnh của tình yêu chưa trọn vẹn.
Mỗi con hẻm là một thế giới riêng biệt,
Chứa đựng bao ký ức, buồn vui của những phận người,
Không phải ai cũng nhìn thấy, không phải ai cũng hiểu,
Nhưng tôi, trong im lặng, lại cảm nhận trọn vẹn từng nhịp thở của nó.
Ở đây, dưới mái nhà lụp xụp, có những ước mơ đong đầy,
Có những con người yêu nhau trong nghèo khó, trong thầm lặng,
Như một bài ca chưa hát, một lời yêu chưa nói,
Chỉ có gió thổi qua, ru từng mảnh đời mỏng manh.
Bước qua mỗi con hẻm, tôi tìm thấy trái tim mình,
Lặng nghe tiếng chân bước trên đá lạnh lẽo,
Như tiếng đàn ca, vang vọng từ xa,
Là lời yêu thương mà thành phố không thể nói ra.
Hỡi em, tình yêu ẩn mình trong từng con hẻm,
Tôi và em – là một bản tình ca chưa hoàn thành,
Giữa phố phường nhộn nhịp, chúng ta là những linh hồn cô đơn,
Để rồi trong âm thầm, tìm thấy nhau qua từng bước chân.
Sài Gòn, em không chỉ là ánh đèn rực rỡ,
Mà còn là những con hẻm, sâu lắng và êm đềm,
Nơi tình yêu không cần lời nói, chỉ cần sự cảm nhận,
Là cái đẹp không thể diễn tả, chỉ có thể yêu thương trong thầm lặng.
Cảm ơn em, con hẻm này, nơi tôi tìm thấy mình,
Là nơi những tình yêu vụn vỡ lại vươn mình sống dậy,
Trong mỗi ngõ ngách, mỗi ánh sáng mờ,
Là nhịp điệu của tình yêu – khúc hát ru tôi say sưa nghe mãi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.