Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 17/02/2025 17:49

Ôi, trăng trầm luân qua từng nhịp đập,
Giữa mảnh đời vỡ vụn, em là vầng sáng mê đắm,
Như nhạc Trịnh ngân lên từ dòng suối thẳm sâu,
Dẫn lối ta vào những cõi tình yêu mê muội.

Hiền tài, ơi, anh là nguyên khí thiêng liêng,
Sự sống toả ngát qua từng nốt nhạc, từng chữ tình,
Dẫu ngàn năm hoài thai trong hồn thi sĩ,
Vẫn là tình nhân sinh đọng lại trong trái tim.

Cái tình ấy không thể vẽ thành lời,
Nó như dòng sông ngàn năm thấm đẫm phù sa,
Giữa đời vội vã, giữa những hồn đau khổ,
Vẫn như cánh sen thơm, nhẹ nhàng nâng đỡ trái tim ta.

Ngài, đấng tài hoa, như ngọn lửa không bao giờ tắt,
Mỗi câu chữ của Ngài, âm vang như tiếng ca,
Tiếng hát ấy, như ngọn gió phương Nam vỗ về,
Kể chuyện tình yêu ngàn đời mà không thể nói ra.

Ai cấm được tôi thả tình vào dòng đời này?
Dẫu nhân gian ghét bỏ, tôi vẫn yêu, vẫn ngưỡng mộ,
Ngài, một tài năng vô biên, thanh thản trong lòng,
Mỗi chữ Ngài viết, là một khúc hát thiêng liêng cho đời.

Lặng thầm trong bóng tối, tôi lắng nghe từng khúc nhạc,
Với những lời ca sâu sắc, ngọt ngào, xiêu hồn,
Như trong cánh đồng mùa lúa xanh ngời,
Mỗi lời yêu thương, như một vần thơ ngân vang.

Và tôi, như chiếc lá rơi vào cơn gió ngập tràn,
Đắm chìm trong vũ điệu tình yêu mà Ngài thắp sáng,
Một tài năng, một ánh sao trên bầu trời thi ca,
Soi sáng tâm hồn tôi, đắm say mãi trong mối tình này.

Ôi, Ngài, Ngài là vĩnh cửu trong hồn tôi,
Từng lời ca, từng câu chữ như nhạc trôi,
Giữa sông dài mênh mông, giữa đất trời lồng lộng,
Tình yêu này, trong âm nhạc, là vĩnh hằng.


Vũng,Tàu, Việt Nam, ngày 14/2/2025.