Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 22/02/2025 13:02
Mỗi bước chân, từng nốt nhạc nhỏ,
Hoà vào vũ trụ thẳm sâu, vĩnh cửu.
Và em, em bước trong hư vô, trong mộng,
Là điệu ca muôn đời vỗ về tâm hồn.
Bước chân em là lời thì thầm của trời,
Những nhịp điệu dìu dặt trong cơn gió nhẹ,
Mỗi bước em đi là một nhắc nhở ngọt ngào,
Rằng em, em đang sống, em đang yêu,
Và thế giới này... đang ôm em trong vòng tay.
Chậm lại, em, đừng vội vã, đừng quay cuồng!
Bước em nhẹ nhàng như gió thổi vào đêm tối,
Để tâm em, như ngọn lửa, không bao giờ tắt,
Chậm rãi, em sẽ cảm nhận, sẽ say trong từng nhịp đi.
Mỗi bước là lời thề sâu thẳm trong lòng,
Chắc chắn, rằng em không đi vì ai khác,
Em bước vì chính em, vì con đường ấy,
Là câu chuyện tự mình viết nên,
Một thiên sử thi huyền bí, dằng dặc ánh trăng.
Bước chân vững, tâm hồn cũng vậy, em à,
Tâm trí em như mặt hồ không gợn sóng,
Khi em tựa mình vào đất, vào trời,
Là lúc em nhận ra: mọi thứ đã có sẵn trong em.
Và mỗi bước em đi là một bản nhạc du dương,
Cất lên từ trái tim, chảy trong huyết mạch,
Bước em đi là lời thổn thức của sự sống.
Và khi em bước với lòng biết ơn,
Dù con đường dài dằng dặc, đầy gian khó,
Mỗi bước em đi là một vũ khúc tuyệt vời,
Là nhịp đập của thời gian, là ánh sáng vàng rực rỡ.
Biết ơn từng hơi thở, từng sợi tóc, từng sỏi đá,
Em bước, và mọi thứ xung quanh em hoà nhịp,
Để mỗi ngày trôi qua đều thành một lễ hội diệu kỳ,
Là tình yêu không tên, là khúc ca không lời,
Chỉ để em say, say mãi, trong từng bước chân nhiệm màu.
Bước chân em, là phép màu của thế giới này,
Và em, em là giọt sương trong vườn xuân,
Toả sáng dưới ánh nắng, ấm áp trong từng nhịp đi.
Biết ơn... em, biết ơn cuộc sống,
Vì những bước chân, những bước chân nhiệm màu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.