Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 11/01/2025 14:00
Dưới ánh trăng vàng mơ màng trên dòng sông,
Tôi lắng nghe tiếng thở dài của đất mẹ,
Là tôi, là bạn, là những vết chân lạc loài,
Là bóng tối vương vãi trong những cơn mê.
Sống thật, như con sóng vỗ về cánh đồng,
Chẳng phải là hoàn hảo, mà là nỗi buồn tinh khôi,
Là chạm vào ánh sáng rồi buông tay vào bóng tối,
Với trái tim như ngọc, dẫu rạn vỡ, vẫn toả sáng.
Sống thật, là khi tôi đối diện chính mình,
Không che giấu những vết sẹo, không kìm nén nỗi đau.
Nỗi đau ấy ngọt ngào, như mùi đất ẩm,
Như khói lam chiều bay về bên thềm nhà.
Là khi tôi dám yêu tất cả những điều phôi pha,
Dẫu sao, tôi vẫn là tôi, không giấu giếm, không vụng về.
Tôi là chiếc lá, là ngọn cỏ, là con chim lạc loài,
Là bản nhạc không tên, vang vọng trong gió.
Chân thành, như sương mai đọng trên cánh đồng,
Là từng lời thì thầm của gió, chẳng cần nói to,
Là ánh mắt không lời, là cái nắm tay dịu dàng,
Chân thành là ánh sáng trong màn đêm vắng lặng.
Chân thành không phải sự khoe khoang của trái tim,
Mà là mảnh ghép giản dị của một thế giới không hoàn hảo,
Là ánh lửa cháy mãi trong đêm tối mênh mông,
Chân thành là lời ca du dương, ru ngủ một linh hồn lạc lõng.
Đôi khi, sự thật là những vết nứt trong tim,
Nhưng trong những vết nứt ấy, có những vì sao rực rỡ.
Chân thành có thể khiến người khác đau lòng,
Nhưng tôi thà một lần đau, còn hơn sống dối gian.
Vì trong cái đau ấy, có những nhịp đập thiêng liêng,
Như một vũ điệu của tình yêu, mãi mãi không phai.
Sống thật không phải để lộ ra tất cả vết thương,
Mà là để mỗi vết thương ấy thành một khúc ca.
Chân thành không phải để kiếm tìm sự đồng cảm,
Mà là để tìm thấy mình trong lòng người khác.
Bởi khi tôi dám yêu thương cả nỗi buồn trong trái tim,
Tôi sẽ thấy tình yêu như dòng nước ngọt ngào chảy,
Kết nối những tâm hồn xa lạ, mơ màng như sương khói,
Và trên những cánh đồng miên man, tôi gieo mầm cho một thế giới mới.
Sống thật và chân thành, là nốt nhạc không bao giờ tắt,
Là bản tình ca không lời, vương vấn trong mưa,
Là hương đồng cỏ nội, là hơi thở cuối cùng của mùa thu,
Là lời thề nguyện dưới ánh trăng rụng, không cần lời nói.
Là một lời hứa với chính mình,
Rằng tôi sẽ sống thật, và chân thành, cho đến khi bầu trời này không còn vắng lặng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.