Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 19/02/2025 19:51

Trong vườn trăng khuya, hồn em như sóng vỗ,
Lặng thầm đi qua, những đêm buồn vô tận.
Khoé môi em, như cánh hoa còn khép,
Lời yêu thương rơi rớt, chỉ còn gió hát thầm.

Ánh mắt em là dòng sông không bến đợi,
Nhưng tim này vẫn chìm đắm trong lụi tàn.
Em, một đoá hoa tươi trong đêm vắng,
Nở ra mùi hương tình yêu lặng lẽ mênh mang.

Mạnh mẽ là gì khi trái tim mềm yếu,
Khi cơn bão đi qua, chỉ còn hoang tàn?
Nhưng em – giữa sóng gió, vẫn mỉm cười,
Với sự kiên cường trong mắt, lặng lẽ lênh đênh.

Phụ nữ không cần tiếng nói lớn lao,
Bởi trong từng bước đi, họ đã viết lời ca.
Đôi tay em, nhắn gửi bao điều chưa kể,
Một bài thơ tình chưa kịp thốt ra lời.

Dẫu cho mọi nỗi đau sẽ qua, em vẫn bước,
Vẫn hát lên một khúc ca buồn và ngọt ngào,
Giữa đêm khuya, giữa những cánh đồng lúa,
Tiếng hò vẳng về, như ru hồn ta lắng đọng.

Là tình yêu, là đêm thâu trong mộng mị,
Là những lời yêu không thể diễn thành lời,
Từ đôi mắt em, là tiếng đàn ai oán,
Là tiếng rao đêm, là bao đêm dài thương nhớ.

Lòng em, như dòng sông quê hương thấm đẫm,
Với hương lúa, hương hoa sen thơm ngát,
Tình yêu ấy không cần lời nói, không cần ồn ào,
Vì tất cả đã ngấm vào hơi thở, trong từng nhịp đập.

Giữa đêm ấy, em là ánh sáng mờ ảo,
Giữa vạn nỗi đau, em là ngọn lửa không tắt,
Bước đi trong thầm lặng, nhưng mạnh mẽ vô cùng,
Như làn sóng dịu dàng nhưng cuộn xoáy bão giông.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 12/2/2022.