Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm qua 23:23
Trời dòng nảy lịnh Huyền Minh,
Tro bay hà luật lò hinh hương trầm.
Cửa Trình tấc tuyết phân âm,
Liếc gươm bóng Đẩu, reo cầm sóng thung.
Cao tì gang tấc âm dung,
Thoả lòng đội níp, hổ công chương kình.
Lời vàng vâng dạy phân minh,
Truyền làm bia chí đinh ninh một đường.
Cõi Sơn Nam, phủ Kiến Xương,
Bể Lân cấu khí, họ Trương gây nền.
Tấc vuông nhân hậu một niềm,
Gió hoà muôn dặm, sao điềm bốn phương.
Phẩm thượng thư, tiếng bình chương,
Tường sân kinh tế, cột rường trung trinh.
Lòng trời hậu kẻ phúc lành,
Nức thêm thềm tạ, nẩy cành chi lan.
Đọ hương chẳng kém Yên Sơn,
Lễ văn thêu gấm, chương hàn giải châu.
Dấu yên tượng, vẻ già câu,
Kẻ khen anh vật, người âu kỳ đồng.
Nghề thơ, phép chữ tinh thông,
Ngang làn Nguyên Bạch, sánh đồng Chung Vương.
Gồm tài cử nghiệp văn chương,
Ai ai là chẳng đều nhường lứa trên.
Lam thanh giá lạnh vi khen,
Danh tiêu kinh quốc, từng phen Nhữ đoàn.
Chí lăm bỏ cát mặc lam,
Mấy lần vẫy bút văn đàn diễn tên.
Vườn xuân treo bảng anh hiền,
Sóng kê thành hải, sắm rền đế kinh.
Triều quan thời tể biết danh,
Long văn tạc thẻ, lộc minh róng trì.
Tài hoa gia loát trong thì,
Cửa rồng tháp nhạn đợi kỳ chiếm tên.
Bậc phong lưu cũng trải nền,
Bầu trời góp rộng, cuộc tiên thu tròn.
Hay đâu một máy kiền khôn,
Đem cơ ảo hoá nát hồn phù sinh.
Đổi dời đôi lớp văn tinh,
Gây ly loạn, quấy trị bình cho cam.
Nặng tìm một gánh giang san,
Nghiến răng chí sĩ, căm gan anh hùng.
Bắc viên mấy lúc ruổi rong,
Múa gươm liệt nhật, chuốt đồng nghiêm sương.
Ra tay nặng sức cần vương,
Cắm dòng quyết chí, chống tường tỏ danh.
Đòi phen suy nột quản binh,
Vua tôi là đạo nhưng tình với ai.
Xưa nay chưa dễ có hai,
Cùng trong phú quý, cùng ngoài gian nan.
Rước xe tỏ mặt đông nam,
Bóng theo dân nghĩa, tiếng ràn người trung.
Trung hưng hội ấy còn hòng,
Nào ngờ Tuyển quận ra vòng tai bay!
Sự cơ phút biến nào hay,
Nhà nghiêng hầu dễ một tay chống nào.
Đại Thanh sẩy tiếp binh vào,
Vận nhưng chức cũ lại trao tước quyền.
Nào hay trời hẹp nam thiên,
Thịnh miền Tây Nhạc, suy miền Bắc Kinh..
Xe loan trở lại phượng thành,
Quyết lòng truy giá tỏ mình hiệu trung.
Những thì quan ải khó thông,
Dễ mà theo dấu hành tung được nào?
Tìm miền non nước tiêu dao,
Há mong nhị tính mà liều tam cương.
Song le tuổi tác cao đường,
Đành lòng trung vậy, còn đường hiếu sao?
Sân hầu khúm núm ra vào,
Trông bề nhân tử nỡ nào cho an.
Vậy nên nấn ná tòng quyền,
Mong vì hoạ được chu tuyền là hơn.
Chẳng thà chịu tước thụ hàm,
Đám danh lợi ấy xem làm phù vân.
Trung quân lại vẹn hiếu thân,
Đệ huynh phải nghĩa, hương lân phải nghi.
Thuận hoà với đạo phu thê,
Hậu bề nô bộc, tin bề hữu giao.
Lạng thành mới thử ngưu đao,
Dân tròng đức cả, quan yêu chính lành.
Một nhà hiếu thiện truyền danh,
Nhân nơi y bát, nghĩa dành trâm thân.
Ghét tài thay, đứa tiểu nhân,
Tiếng phi sàm biết mấy lần dệt thêu.
Cho hay trời hạn anh hào,
Dễ đem đuốc sáng soi cao chốn mờ.
Xe tiên một phút sa cơ,
Ngâm câu bào ảnh, róng thơ trần hồng.
Quan Trương mệnh ấy như không,
Hoá nhi là thế, tôn ông sao mà?
Nay vàng lời thực diễn ra,
Lòng thành rạng tỏ nôm na một đường.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.