Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dân dĩ thực vi tiên[1]

Những bó lúa dập dờn theo nhịp gánh
như vẫy chào gốc ở lại với bùn đen.
Gốc dồn sức để bông vàng kiêu hãnh
rồi âm thầm lặng lẽ giữa lãng quên.


Chú thích:
[1]
Dân lấy cái ăn làm đầu tiên.


Nguồn:
1. Phạm Ngọc San, Hoàng hôn không yên lặng, NXB Văn học, Hà Nội, 2006
2. Phạm Ngọc San, Sương đâu chỉ là mờ đục, NXB Hội Nhà văn, 2015