Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Ngọc Cảnh » Đêm Quảng Trị (1972) » Đất gọi
Đăng bởi Budō wéi Osu vào 30/07/2025 20:51
Tặng 11 cô gái sông Hương
Em cười, lại “dạ thưa anh”
Tiếng miền Trung, tiếng ngọt lành dễ thương
Trong chiều xanh gió sông Hương
Mắt o tự vệ Vân Dương lại cười.
Chiến công, cả nước thuộc rồi
Muốn nghe thơm mát cuộc đời mấy o
- “Dạ thưa anh...” đứa đưa đò
Bồng em, đứa ở mướn cho tụi giàu”
Lọt lòng mẹ giữa ngày đau
Oán thù vấn chặt quanh đầu - tang cha
Phải dòng sông mộng Huế ta
Đò em xuôi, mái chèo va sóng ngầm?
Xích xe bọc thép Mỹ gầm
Máu đôi hàng phượng cháy bầm thân cây
Thông gào đêm xé lòng mây
Huế yêu ơi, giặc Mỹ vầy sóng nhơ
- “Nghĩ đau ruột lắm anh nờ”
Huế thơ, Huế đẹp mà chừ... anh coi,
Gác chèo, xếp mủng, buông nôi
Tay châm lửa thép tay đòi tự do
Bữa Quân giải phóng tràn vô
Lửa in bóng súng mấy o trên thành
- “Có chi mô... dạ thưa anh...”
Thắng năm trận vẫn ngọt lành tiếng thưa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.