Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Ngọc Cảnh » Đêm Quảng Trị (1972) » Đất gọi
Đăng bởi Budō wéi Osu vào 23/07/2025 21:58
Đêm ấy sóng sông Hương không muốn về xuôi nữa
Dừng lại Phu Văn Lâu
Nghiêng mặt nước soi nghìn chớp lửa
Đêm ấy Trường Sơn đổ xuống đồng bằng
Trước ngọn đèn phố nhỏ
Mũ tai bèo rực chói sao băng.
Đêm ấy trăm nhà đạp tung liếp cửa
Mỗi mùa xuân trong lòng lại nở
Thêm vạn cánh mai vàng
Giải phóng quân về
Bốn mặt thành bốc lửa, súng gầm vang.
Phú Lộc, Phú Vang, Phong Điền, Hương Thuỷ...
Sáu huyện rùng rùng đêm khởi nghĩa
Giáo gươm trống mõ chật đường.
Gió phương bắc thổi vào chan chứa
Với trùng trùng bão cuốn phương nam
Xé nát ngọn cờ vàng ệch lửa na-pan
Trong gió đánh mười năm nó khoe màu máu trẻ
Bẩn mây trời, bóng đục nước Hương Giang
Không nén được nữa rồi
Lòng ta căm giặc Mỹ
Dải đất hẹp bom cày đạn xé
Còn đâu “núi đẹp sông lành”
khi B.52 lấn dần thêm toạ độ
Pháo tầm xa khoét rỗ đất mùa xanh
Những Từ Hạ, Đông Lâm, Phú Bài, An Lỗ...
Đốt hoả châu khét lẹt cầm canh
Cho khách sạn Hương Giang quay cuồng man rợ
Đêm khủng khiếp vẫn đè lên ngực thở
Quỷ dâm ô chui rúc dưới chân thành
Xe Mỹ rú từng bầy quanh núi Ngự
Cày những gốc thông tay chúng chém hôm qua.
Không nén được nữa rồi
Ta góp lửa nghìn đêm địa đạo
Cành môn thục ta ăn cũng gầm lên gió bão
Ta mang câu thơ Bác chúc hai miền
Vào trận đánh “nghìn năm có một”
Lối mòn hôm qua lách bàn chân chẳng lọt
Bỗng bây chừ nới rộng thênh thênh
Súng đạn đan nhau
Gùi thủ pháo buộc thêm đòn bánh tét
Con thác dữ sông Bồ lại hiền như suối hát
Cả những nấm mồ đồng đội yêu thương
Dọc nẻo đi về căn cứ địa Trường Sơn
Bên bờ sóng Tam Giang rào rạt cát Phong Chương
Sóng bước cùng ta vào Huế đó.
Vứt cành nguỵ trang
Quân reo trăm phố
Dép cao su in chật đất quanh thành
Những dấu ấn của lòng ta kiêu hãnh
Mỹ-nguỵ rúc đầy cống rãnh
Giữa buổi đón xuân về
Gà Kim Long, Vĩ Dạ gáy sang canh.
Sáng hôm sau
Bàng hoàng cả trời mây Thượng Tứ
Trời ta lộng ánh sao vàng
Thay áo biếc Huế đi vào lịch sử
Dưới ngọn cờ trong tiếng ca vang.
Sống lại rồi ký ức tuổi xanh
Cờ tháng Tám năm xưa đỏ rợp kinh thành
Chòm râu bạc ngước nhìn vui nức nở...
Ơi ngọn cờ thương nhớ
Lên Bắc về Nam
Mười năm đi gió núi mưa ngàn
Đi với súng thô, đầu trần, chân đất
Đi với thuở khăn tang đầm đìa nước mắt
Ngược thác sông Bồ luyện bước suối A Xo
Khoét núi làm thơ, phá rừng gieo hạt
Góp chiến công bền giữ sắc cờ
Mỗi bước ta đi xoay chiều gió nắng
Dốc Miếu, La Vang, An Lỗ, Sịa, Niêm Phò...
Ấm mãi niềm tin chờ ta sau phố vắng
Cho ngày về để thắm Huế ta yêu
Tầm vóc ngôi sao rộng mở trăm chiều
Năm cánh mọc vẹn nguyên màu chung thuỷ.
Đi dưới cờ giải phóng quê Nam
Mỗi cuộc đời thay da đổi thịt
Mỗi miệng cười thắm lại dung nhan;
Đêm qua tay kẹp chân cùm trong vòng vây giặc quỷ
Rạng sáng vươn vai làm chiến sĩ
Phá ngục tù cầm súng giết xâm lăng
Bỗng hoá anh hùng ngay trước cửa nhà giam.
Cài tấm băng cách mạng trên tay
Ta nổ súng lòng ta canh Huế đẹp
Thành quách xả mình xây luỹ thép
Mỗi mái nhà khói cuốn sắc trời mây
Gió tự lòng ta bay với ngọn cờ bay
Huế ta ơi
Mỗi góc phố, bờ đường, ngọn đèn, bến nước.
Máu thịt đời ta,
Dàn thế trận giữ gìn trên mỗi thước
Ghìm giặc Mỹ
Ngày đêm hấp hối dưới hang cùng
Từ chiến công này giành lại cả non sông.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.