Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Ngọc Cảnh » Đêm Quảng Trị (1972) » Đất gọi
Đăng bởi Budō wéi Osu vào 28/07/2025 21:07
Kính tặng anh Tố Hữu
Cây táo vườn anh nghiêng cành xanh nỗi nhớ
Khi đêm lắng sâu phía đường Nam Bộ, tiếng còi tàu réo rắt về Nam
Có sóng sông Hương dào dạt đến bên bàn
Vỗ vào trang thơ anh nhè nhẹ tiếng mênh mang giọng hò.
Ấy là khi ở mé Long Hồ có con đò lặng lẽ
Bởi là đò của Huế nên lái bẻ nghe êm
Nhấp nhô mũi súng vào đêm
Có tiếng thơ anh đi cùng đội ngũ sáng xanh trên mũ tai bèo
Trời trong veo, nước vẫn trong veo nên mái chèo thương nhớ lắm
Quen mai mưa chiều nắng nên dày dạn mái chèo bơi
“Huế ơi quê mẹ của ta ơi”
Con gái con trai Nguyệt Biều, Long Thọ lớn lên trong tiếng ạ ời mẹ ru
Gió hết vi vu vì quân thù chặt thông núi Ngự
Gió lọt vô xà lim Thừa Phủ là ngọn gió Trường Sơn
Nơi xưa anh nằm đau với nước non
Dẫu bây giờ là cùm giam của Mỹ cũng không khoá nổi gót chân mòi chông gai
Vẫn giữ nhuỵ hoa lài cho lược cài thơm mái tóc
Mười o gái Huế mình thổi bùng gió lốc quét dọc bờ sông quê
Lịch sử nghiêng chào bến cũ Vân Thê
Nơi hai mươi năm xa vắng anh vẫn hát về yêu thương
Mùa phượng quê hương, mùa phượng quê hương nở bừng sức trẻ
đi trong tình yêu của Huế,
đi trong tình yêu Việt Nam
Sách học trò lửa nhóm đầu trang
bàn chân qua phố cũ vút lên ngàn chiến công
Không đặt dưới đèn lồng, soi mỗi dòng, dẫu rằng thơ chan chứa
nâng câu thơ ngang tầm ngọn lửa đang cháy rực niềm tin
trong thơ lại gặp chính mình
Gặp trái tim đập khoẻ, gặp mắt nhìn bao la.
Thương nhớ người đi xa, Huế mặn mà chung thuỷ
Quét sạch bầy Mỹ - nguỵ, xanh thắm lại lòng sông
Như tình thơ anh vẫn hằng mong
Có một chiều về thanh thản với cánh buồm giong ngược bến Tuấn.
Bữa tết Mậu thân, Huế gặp những đoàn quân cài thơ lên súng
Tâm hồn nào cũng gió lộng, chiến sĩ nào cũng nên thơ
Đôi mắt nào cũng đẹp ước mơ
mỗi tấm lòng đều mang vô cho Huế một ngọn cờ vàng sao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.