Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Nga
5 bài trả lời: 5 bản dịch
4 người thích

Đăng bởi Biển nhớ vào 07/02/2007 08:20, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 09/02/2007 13:52

Полынь

Но сжала рот упрямо я,
замкнула все слова.
Полынь, полынь, трава моя,
цвела моя трава.

Все не могли проститься мы,
все утаили мы.
Ты взял платок мой ситцевый,
сорвал кусок каймы...

Зачем платок мой порванный,
что сделал ты с каймой?..
Зачем мне сердце торное
от поступи земной?..

Зачем мне милые слова
от нелюбых - чужих?..
Полынь, полынь, моя трава,
на всех путях лежит...


6-1928

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Thuỵ Anh

Rồi tôi vẫn nghiến răng bướng bỉnh
Ngẩng cao đầu khép chặt lòng đau
Hoa ơi hoa, hoa nở vì đâu
Hoa ngải đắng của tình tôi yêu dấu?

Hai ta cùng giấu giếm lẫn nhau
Cố nuốt ngược vào tim lời từ giã                
Cầm chiếc khăn hoa của tôi, vội vã
Anh xé mẩu khăn, nào biết có ý gì!

Làm gì nữa, anh ơi, chút tình si
Mẩu khăn ấy tả tơi anh còn giữ?
Làm gì nữa, tôi ơi, lòng đã lỡ
Đường trần đi tim hằn dấu những bước chân

Chẳng làm gì nữa đâu lời âu yếm vô ngần
Của người dưng hay người tôi thương mến
Muôn nẻo quanh tôi loài cỏ hoa quyến luyến
Ngải đắng ơi, hoa ngải đắng tình tôi!

"Xin anh đừng hỏi vì sao
Tên anh em để lẫn vào trong thơ..."
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nina @nuocnga.net

Nhưng tôi bướng bỉnh ngậm miệng
Không cho từ nào thoát ra.
Ngải cứu, ngải cứu của tôi,
Ngải cứu của tôi nở hoa.

Ta vẫn không thể chia tay
Mọi điều giấu không nói hết
Anh lấy khăn tay của tôi
Xé rách một mảng đường viền

Khăn tay của tôi đã rách
đường viền có tội tình chi?...
Con tim mỏi vì đi mãi
Tôi còn cần đến làm gì…

Tôi cần gì lời yêu quý
Của người xa lạ tình cờ
Ngải cứu, ngải cứu của tôi
Nằm trên mọi nẻo đường chờ…

"Xin anh đừng hỏi vì sao
Tên anh em để lẫn vào trong thơ..."
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Thị Minh Nguyệt

Rồi em mím môi bướng bỉnh
kìm lời chẳng nói chẳng rằng
Vạt cỏ của em, ngải đắng,
nở bừng sắc hoa bên đời

Hai ta quá chừng mệt mỏi,
mà sao chẳng thể chia xa
Anh cầm lấy chiếc khăn hoa,
xé tan đường viền chẳng tiếc…

Chiếc khăn của em đã rách
Anh làm gì với nó rồi?...
Sao làm tim em bằng lặng,
đối nhân xử thế trần gian?...

Cần gìlời yêu nồng nàn,
của người hết tình - xa lạ?
Ngải đắng của em, vạt cỏ,
nằm trên khắp các nẻo đường…

Nếu một mai kiệt sức quỵ bên đường
Em sẽ mang theo gương mặt anh rạng rỡ
Mùa Thu reo chấm nắng vàng sớt lửa
Pha bột màu thương nhớ vẽ trời yêu!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngọc Châu

Nhưng tôi ngậm chặt miệng vào
Bướng bỉnh không để lời nào thốt ra
Ngải cứu, ngải cứu nở hoa
Hoa của tôi nở bừng ra đây rồi

Khó để chia tay quá thôi
Cả hai cùng giấu những lời trong tâm
Khăn hoa của tôi anh cầm
Xé mảnh viền mà vẫn câm lặng lời…

Xé để làm gì người ơi
Sẽ làm gì với mảnh rời hỡi ai?
Trái tim này bằng nhẵn rồi
Trải bao nhân thế cõi đời mỏi mê?...

Những lời âu yếm xưa kia
Xa lạ quá nói làm chi nữa mà
Ngải cứu, ngải cứu nở hoa
Mọi nẻo đường cỏ của ta đang chờ…


Nguồn: Ngọc Châu, Thơ tình nước Nga, NXB Thế giới, 2012
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Tôi bướng bỉnh đưa tay lên miệng,
Chặn hết những lời thiết tha.
Quanh tôi những cây cỏ đắng
Bời bời, ngai ngái nở hoa.

Đôi ta lòng khép kín rồi
Mà vẫn không chia tay nổi.
Anh lấy khăn tay của tôi
Bực bõ xé viền ren rối...

Khăn tôi anh xé làm gì,
Khúc ren làm gì nên tội?
Sao trái tim tôi đập vội
Thấp thỏm đường về mấp mô...

Tôi chẳng cần lời nói ngọt
Của những người chẳng yêu tôi...
Quanh tôi bời bời cỏ đắng
Nở hoa khắp nẻo đường đời...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời