Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Lý
Đăng bởi hongha83 vào 24/11/2025 11:08
初向人間試綺羅,
認多偏是惱人多。
輕如弱柳垂垂舞,
嫩似新鶯細細歌。
弦誤詎緣邀一顧,
曲成不解斂雙蛾。
小桃尚怯迎風笑,
題葉雖工奈爾何。
Sơ hướng nhân gian thí ỷ la,
Nhận đa thiên thị não nhân đa.
Khinh như nhược liễu thuỳ thuỳ vũ,
Nộn tự tân oanh tế tế ca.
Huyền ngộ cự duyên yêu nhất cố,
Khúc thành bất giải liễm song nga.
Tiểu đào thượng khiếp nghinh phong tiếu,
Đề diệp tuy công nại nhĩ hà.
Mới xuống trần gian thử lụa là,
Đã nhận ra rằng (vẻ đẹp của nàng) khiến cho nhiều người mê đắm.
Khi múa thì nhẹ nhàng như những cành liễu tha thướt,
Lời ca non trẻ như chim oanh mới hót líu lo.
Cung đàn há lại làm lỡ mối duyên, xin hãy một lần ngoái nhìn,
Chơi xong khúc đàn mà vẫn chau đôi mày ngài.
Bông đào nhỏ vẫn còn e sợ cười đón gió đông,
Đề thơ lá đỏ tuy hay nhưng biết làm gì với nàng.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 24/11/2025 11:08
Điểm trang mới có lần đầu,
Mà sao vẻ đẹp đắm sâu bao người.
Múa như liễu lướt tuyệt vời,
Ca như oanh hót những lời líu lo.
Ngoài nhìn, duyên dẫu làm ngơ,
Đàn xong mày liễu thoảng như u sầu.
Gió đông e ấp bông đào.
Đề thơ lá đỏ, lòng nào biết chăng?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.