Có bệnh chi mà tớ muốn điên
Chẳng ham quan tước chẳng ham tiền
Trăm khôn e mắc trăm đường mệt
Một dại là xong một chuyện phiền
Rắn rít gớm ghê lòng độc địa
Rồng mây trối kệ chuyện huyên thuyên
Người đời cười tớ là điên thật
Tớ lại cười ai giả thánh hiền

E khi tớ thật là điên
Chẳng điên sao lại không tiền không quan
Nực cười cho khách trần gian
Có tiền, tiền mọi, có quan, quan lòn.


Nguồn: Quách Tấn, Hương vườn cũ, NXB Hội nhà văn, 2007