Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 06/09/2014 23:16

Ngày nào ra đường cũng gặp thêm người mới
những người lướt qua ta trong đời một lần
xuân đã qua có bao giờ gặp lại
xuân càng về càng quá cũ trước gương

thêm mỗi tuổi thêm nhiiêù người quen
thưa dần bạn bè
uống mãi ngọt uống thêm cay đẵng
ngơ ngác nhìn sự thật bị câm

Chuông nguyện hồn ai trong nhà thờ thế chuông?
hồn ta dần mòn, hồn ta dần nhỏ
đôi khi khóm hoa trước cửa nở
không rõ cái gì ngan ngát trong đêm

bao khao khát rồ lên rồi cũng tắt dầu
làm mất mình cực kỳ phi lý
một nhịp điệu yêu, một cái nhìn vô ý
ta ngẩn ngơ thò tay vào túi rỗng không

sao ta không dám nổ tung như hạt nhân
cứ cam phận một kiếp người hèn hạ
sao ta không dám vỗ sóng cùng biển xanh
cứ phẳng lặng một cánh buồm yêu ả.


Nguồn: Biệt trăm năm, NXB Đà Nẵng, 2004