Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 07/09/2014 01:43

Kính biệt cha

Người chầm chậm tắt dần một ngọn lửa tinh tường
không đốt cháy chỉ hồn nhiên soi sáng
sinh giờ Chúa, người hiền như nắng
ngày Noel văng vẳng Thánh ca

Người đi qua bao thế hệ học trò
biển vẫn sóng mà người bình an lạ
khuya khoắt đắp chăn, ghép màu giấc ngủ
những đứa con máu thịt gửi cho đời

Người là vết đau gần nhất mặt trời
gần đến nỗi chẳng còn nhức nhói
Người là người thầy sạch thanh chiếu dọi
sống ở trên những lời giảng ban mai

Con sinh ra chiến trận dặm dài
ngày được bên Người ngày Người bước xuống
một thế kỷ chút khỏi đôi vai
chợt lắng dịu dàng Người ngả bóng

Ngày chuyển cõi ngày bàng hoàng lên mộng
Người lịm chìm viên mãn thảnh thơi
khắc lại vết đau gần nhất mặt trời
câu kinh nguyện quả tim còn ứa lệ.


Nguồn: Biệt trăm năm, NXB Đà Nẵng, 2004