Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 07/09/2014 02:36

Nguội lạnh những tro tàn quá khứ
chợt cháy lại thanh xuân

có hồi ức tưởng chôn cặt đáy lòng
bỗng hồi sinh và hát

nhấp nhô nhấp nhô phần phật gió lồng
nắng không khói mà xém đen tóc rối

chẳng thấy bạn bè xưa ngoài thiên nhiên
không đổi
nhưng tôi tin những người dưới đất kia vẫn
nhận ra mình

họ mừng tủi và họ vây quanh
những hàng bia vỗ về hương khói

bấy nhiêu nấm mồ bấy nhiêu ngọn núi
xa lẻ loi có một kẻ là tôi

họ trách móc họ vuốt ve và cười
- Sao này sống phí hoài như thế...

tôi ăn năn im lặng bên cây
ờ vô nghĩa sao những tháng ngày hèn đớn

và bốc cháy tự lúc nào tôi thành cây
chết đứng
giữa nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn.


Nguồn: Biệt trăm năm, NXB Đà Nẵng, 2004