Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 07/09/2014 01:42

Những bãi cỏ ngút trời, những con tàu chen chúc
Cảng tấp nập và anh cô đơn
Cảng ồn ã mà anh có lúc
Ngỡ mình được đúc bằng hư không

Công việc bề bộn, những cuộc vui tới cùng
Cố lấp đi trong anh trống trải
Không sao gắn hàn một vết thương như vậy
Một vết thương dành cho chính con người

Như mùa xuân dành cho chính cuộc đời
Vừa trườn qua những ngày đông lạnh ngắt
Anh đã sống lộn trái mình gay gắt
Tóc bạc nhanh nhoà mọi ưu tư

Thị Nại ôm anh vòng tay núi ngẩn ngơ
Búa máy đóng cọc sâu vào lòng biển
Bờ đá nhích dần, cảng mở ra chầm chậm
Xuân chàn về, cô đơn ra khơi...


Nguồn: Biệt trăm năm, NXB Đà Nẵng, 2004