Thơ » Việt Nam » Cận đại » Nguyễn Thượng Hiền
胡笳聲咽五雲樓,
白髮將軍去國愁。
終古帝魂悲杜宇,
當年仇血染吳鉤。
悠然亭廢千峯峙,
與也園空一水流。
滿眼滄茫家國恨,
西風揮涕望韶州。
Hồ già thanh yết Ngũ Vân lâu,
Bạch phát tương quân khứ quốc sầu.
Chung cổ đế hồn bi Đỗ Vũ,
Đương niên cừu huyết nhiễm Ngô câu.
Du Nhiên đình phế thiên phong trĩ,
Dữ Dã viên không nhất thuỷ lưu.
Mãn nhãn thương mang gia quốc hận,
Tây phong huy thế vọng Thiều Châu.
Tiếng kèn rợ Hồ vang dậy lầu Ngũ Vân,
Vị tướng đầu bạc buồn rầu giã nước ra đi.
Suốt đời hồn Thục Đế đau thương trong tiếng quyên kêu,
Năm xưa máu quân giặc nhuộm đầy lưỡi dao sắc.
Trước đình Du Nhiên bỏ vắng, nghìn ngọn núi đứng sững,
Bên vườn Dữ Dã trống không, một dòng nước chảy xuôi.
Bời bời trước mắt cảnh thù nhà giận nước,
Theo gió tây gạt lệ trông về Thiều Châu.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Kèn Hồ vang dậy Ngũ Vân lâu.
Lão tướng ra đi dạ xiết đau.
Muôn thuở hồn vua sầu Đỗ Vũ,
Năm xưa máu giặc làm Ngô câu.
Du Nhiên đình vắng non cao ngất,
Dữ Dã vườn hoang nước chảy thâu.
Mối giận nước nhà đầy trước mắt,
Gió tây gạt lệ ngóng Thiều Châu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.