Thơ » Việt Nam » Cận đại » Nguyễn Thượng Hiền
Đăng bởi hongha83 vào 15/12/2025 22:11
禾黍周京觸眼悲,
蒼茫天地帳何之。
空山血洒鵑啼夜,
絕塞魂銷雁斷時。
留得焦琴空自惜,
採來香草欲誰貽。
唾壺擊缺金杯冷,
搔首西風有所思。
Hoà thử Chu kinh xúc nhãn bi,
Thương mang thiên địa trướng hà chi.
Không sơn huyết sái quyên đề dạ,
Tuyệt tắc hồn tiêu nhạn đoạn thì.
Lưu đắc tiêu cầm không tự tích,
Thái lai hương thảo dục thuỳ di.
Thoá hồ kích khuyết kim bôi lãnh,
Tao thủ tây phong hữu sở tư.
Kinh đô hoá thành ruộng lúa, mắt thấy mà đau thương.
Mênh mông trời đất biết là về đâu.
Núi vắng, đầm đìa huyết lệ lúc quốc kêu,
Ải xa, thơ thẩn hồn tiêu khi nhạn vắng.
Đàn cầm cháy, lưu lại luống tiếc cho mình,
Loại cỏ thơm, hái về muốn tặng cho ai.
Bình nhỏ đánh sứt, chén vàng bỏ lạnh,
Vò đầu ngẫm nghĩ trước ngọn gió tây.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Mắt thấy lòng đau cảnh thử ly,
Mênh mông trời đất biết đâu đây.
Núi không lệ rưới đêm quyên gọi,
Dặm thẳm hồn tiêu bóng nhạn chầy.
Đàn cháy còn lưu càng ngán nỗi,
Cỏ thơm hái được muốn đưa ai.
Chén vàng lạnh ngắt ống nhổ khuyết,
Ngẫm nghĩ vò đầu trước gió tây.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.