Thơ » Việt Nam » Cận đại » Nguyễn Thượng Hiền
偶來尋古寺,
散髮步煙落。
名士每如此,
江山將奈何。
問天宜慟哭,
席地一長歌。
擬把煩襟滌,
楊枝露未多。
Ngẫu lai tầm cổ tự,
Tán phát bộ yên lạc.
Danh sĩ mỗi như thử,
Giang sơn tương nại hà.
Vấn thiên nghi đỗng khốc,
Tịch địa nhất trường ca.
Nghĩ bả phiền khâm địch,
Dương chi lộ vị đa.
Tình cờ dạo tìm ngôi chùa cổ,
Xả tóc lên tới lùm cây xanh.
Danh sĩ ai cũng đều như thế,
Giang sơn này rồi sẽ ra sao.
Hỏi trời nên khóc rống,
Ngồi đất cùng hát dài.
Muốn rửa sạch mối phiền não,
Nước dương chi chưa có nhiều.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Bỗng dạo tìm chùa cổ,
Xả tóc len khóm lau.
Danh sĩ đều như thế,
Giang sơn sẽ ra sao?
Hỏi trời khóc nức nở,
Ngồi đất hát nghêu ngao.
Muốn rửa sạch phiền não,
Cành dương nước chửa bao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.