Thơ » Việt Nam » Cận đại » Nguyễn Thượng Hiền
Đăng bởi hongha83 vào Hôm qua 07:35
幾年攜劍客關河,
馬上秋風憶薜蘿。
山勢北連三疊盡,
猿聲南入九真多。
時危不覺周官便,
道喪惟聞楚客歌。
我欲蓬萊攬芳桂,
碧天花月奈愁何。
Kỷ niên huề kiếm khách quan hà,
Mã thượng thu phong ức bệ la.
Sơn thế bắc liên Tam Điệp tận,
Viên thanh nam nhập Cửu Chân đa.
Thời nguy bất giác Chu quan tiện,
Đạo táng duy văn Sở khách ca.
Ngã dục Bồng Lai lãm phương quế,
Bích thiên hoa nguyệt nại sầu hà?
Mấy năm đeo gươm nơi đất khách xa xăm,
Trên ngựa gặp gió thu chạnh nhớ cỏ cây.
Thế núi phía bắc, liền Tam Điệp mới hết,
Tiếng vượn bên nam, vào Cửu Chân càng nhiều.
Đời nguy, thì khinh rẻ các chức quan nhà Chu,
Đạo hết, chỉ nghe toàn tiếng ca khách nước Sở.
Ta muốn tới Bồng Lai vin cây quế thơm,
Trời biếc trăng đẹp, nhưng sầu thì làm sao?
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Đeo gươm đất khách mấy năm chầy,
Trên ngựa thu về nhớ cỏ cây.
Hướng bắc núi liền Tam Điệp hết,
Vào nam vượn hót Cửu Chân đầy.
Chu quan đời loạn xem khinh rẻ,
Sở khách thời suy chỉ hát say.
Muốn tới Bồng Lai vin nhị quế,
Trời xanh trăng đẹp lại buồn thay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.