Thơ » Việt Nam » Cận đại » Nguyễn Thượng Hiền
宿草干戈外,
傷心淚數揮。
浮生流水急,
片語夜燈微。
星日應長在,
風雲竟不歸。
招魂嗟已矣,
寂寂首陽薇。
Túc thảo can qua ngoại,
Thương tâm lệ sác huy.
Phù sinh lưu thuỷ cấp,
Phiến ngữ dạ đăng vi.
Tinh nhật ưng trường tại,
Phong vân cánh bất quy.
Chiêu hồn ta dĩ hĩ,
Tịch tịch Thú Dương vi.
Nấm mồ cỏ ngoài chiến địa,
Đau lòng hằng lau nước mắt.
Kiếp phù sinh như dòng nước chảy gấp,
Nửa lời nói lúc đèn đêm lờ mờ.
Chính khí như tinh nhật vẫn còn mãi,
Thể phách gió mây không trở về.
Gọi hồn thôi đã vậy,
Rau vi trên núi Thú Dương không ai đoái hoài nữa!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Nấm cỏ ngoài gươm giáo,
Đau lòng giọt lệ rơi.
Nước chảy đời mau chóng,
Đèn khuya chuyện nửa lời.
Trời sao nên tỏ mãi,
Mây gió cứ đi hoài.
Chiêu hồn ôi đã vậy,
Rau Thú Dương vắng người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.