Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Bài ca đất nước
Những câu chuyện ngày xưa Mẹ thường kể,
Lại thức dậy trong tiếng đàn đất nước.
Ôi! Tiếng Đất Nước – tiếng lòng dân tộc
Từ thuở cha ông mở cõi dựng hình.
Tiếng Đất Nước không chỉ là lời ca,
Mà là tiếng cuốc kêu nơi đồng sâu, ruộng cạn,
Là tiếng trẻ thơ ê a bên trang vở,
Là tiếng mẹ ru vọng qua mùa giông gió.
Ôi Đất Nước ta –
Gấm vóc dệt bằng máu thịt ngàn đời!
Ngọn núi kia không đứng một mình,
Mà gánh gió, gánh sương từ thuở dựng hình đất mẹ.
Tôi muốn bay lên
Từ cột cờ Lũng Cú nơi trời gần đất
Về tận mũi Cà Mau – nơi đất hoá thành bùn
Để thấy một dải sông núi nối liền nhau bất tận.
Tổ quốc tôi
Không chỉ đẹp trong những trang thơ lấp lánh
Mà có thật – trong giọt mồ hôi rơi trên mặt đất,
Trong ánh mắt người lính thức canh ngoài đảo xa.
Đất Nước là nơi ta sinh ra,
Là nơi ta chôn nhau cắt rốn
Là nơi mỗi câu hò, điệu ví
Gói trọn một đời người, gói trọn cả tình yêu.
Và hôm nay, tôi nghe tiếng đàn đất nước
Vang trong tim, nhịp đều theo từng bước chân
Mỗi người dân là một nốt nhạc nhỏ
Dệt nên bản trường ca – Đất Nước muôn đời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.