Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 08/01/2026 19:34, số lượt xem: 128

Những vần thơ là những câu chuyện
Chưa kịp nói thành lời
Là niềm vui run rẩy trong ngực
Hay nỗi buồn đứng lặng rất lâu
Biết rằng đời vốn thế –
Tự nhiên như nắng mưa, như được mất
Và ta chấp nhận nó
Như chấp nhận chính mình,
Không tô hồng, cũng chẳng lẩn tránh đau thương.

Sống vui vẻ hay sống cùng những nghĩ suy tiêu cực
Đôi khi chỉ cách nhau một cái thở dài
Có những ngày muốn mở toang cửa sổ
Cho gió ùa vào xua đi mỏi mệt
Có những ngày lại muốn thu mình nhỏ lại
Như con ốc biển giấu thân trong vỏ
Nghe đời đi qua bằng tiếng bước chân xa.

Đến với thơ đâu phải toàn hoa nắng
Cũng lắm dốc cao, cũng nhiều lối hẹp
Có những đêm ngồi rất lâu trước trang giấy trắng
Tinh thần rướm đau vì không tìm được một câu
Có những lúc thấy mình mong manh quá
Chỉ một lời vô tâm cũng đủ làm xước trái tim.

Những vần thơ – tôi nghĩ – là mây trắng
Còn bản thân là một khoảng trời xanh
Mây đến rồi đi, chẳng giữ
Trời ở lại, lặng lẽ bao dung
Thơ cũng vậy, chỉ là khoảnh khắc
Còn tâm hồn mới là điều ở lại dài lâu.

Có lúc tâm hồn như một đám mây
Trôi miết theo những lớp thời gian chồng chất
Có lúc lại là bầu trời trong vắt
Biết yêu thương, biết lắng nghe, biết cúi đầu
Biết đặt mình vào nỗi đau của người khác
Để hiểu rằng ai cũng mang những vết xước riêng.

Tôi sống tình cảm – có lẽ vậy
Biết quan tâm, dù đôi khi vụng về
Biết để ý những điều rất nhỏ
Một ánh mắt buồn, một câu nói
Cũng đủ làm tôi nghĩ ngợi rất lâu.

Nhưng thử hỏi
Có những lúc vì sao bản thân lại làm được?
Có phải vì nghĩ đó là bổn phận
Hay chỉ vì không nỡ quay lưng
Giữa cuộc đời còn nhiều lạnh lẽo
Thì một chút ấm áp cũng đã là điều đáng giữ.

Có những ngày ít quan tâm đến mình
Thấy cũng hơi thiệt thòi thật
Nhưng người khác vui
Tôi lại thấy lòng mình nhẹ hơn
Quan tâm ai đó không cần đáp lại
Chỉ cần họ bình yên là đủ.

Tôi học cách sống tử tế
Như một điều giản dị nhất
Không cao xa, không phô trương
Chỉ cần biết nghĩ cho người bên cạnh
Biết dừng lại trước khi làm ai đó đau
Thế là lòng đã yên vui rồi.

Và những vần thơ của tôi
Cứ thế mà ra đời
Không để ca ngợi mình
Cũng chẳng để than van với đời
Chỉ là một cách thở
Một cách sống thật
Giữa những bộn bề chưa bao giờ chịu yên.

21h27p - 3h4p
Ngày 6-7/1/2026