Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 19/08/2024 03:28, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Minh Châu vào 19/08/2024 03:36, số lượt xem: 308

Chả biết tự bao giờ
Tôi lại thành như thế
Không phải người như mơ
Mà là một kẻ tệ.

Tôi cũng chẳng biết nữa
Phải chăng mình đã sai
Phải chăng mình chưa sửa
Nên sai cứ dông dài.

Đôi khi tôi nghiêm quá
Để bạn bè rời đi
Để người thân xa quá
Xong tôi chẳng níu gì.

Tôi vừa viết vừa khóc
Tại sao mình tệ đi
Nghĩ đến nát cả óc
Mình đã làm sai gì?

Có nhiều điều tôi tiếc
Có nhiều điều tôi sai
Nhưng để làm nhiều việc
Nên tôi đã thử sai:

Một con người thật khác
Một nhân cách xấu ra
Nhưng rồi tôi nhận ra
Mình chẳng thể vai ác.

Như thiên sứ sa ngã
Vẫn mong muốn quay về
"Thiên đàng" chắc xa quá!
Ai lại đi dung tha?

Tôi nhớ con người xưa
Quyết tâm không bỏ cuộc
Chẳng màng chuyện dây dưa
Một mình tôi chỉ bước.

Tôi nhớ con người ấy
Khốn khó nhưng thật thà
Liệu khoảng thời gian ấy
Có quay lại bên ta.

Tôi nhớ người quen xưa
Những người quen chất phác
Nhưng họ giờ đổi khác
Tôi chẳng còn như xưa.

Tôi chẳng biết nên vui
Hay nên buồn suy nghĩ
Dù sao tôi cũng chỉ
Đang có nhiều bước lùi.

Chắc chắn tôi đã sai
Một lần sai đau đớn
À không chắc chắn hơn
Chắc phải cần làm lại.

Cô đơn khi một mình
Tôi nghĩ mình cần bạn
Để san sẻ tâm tình
Khi mà tâm hồn hạn

Tâm hồn tôi có lúc
Như mảnh đất khô cằn
Như sa mạc nóng bức
Tâm trạng luôn luôn căng

Tôi đã tự cô lập
Bản thân mình như thế
Rồi nỗi đau dồn dập
Đứng dậy tưởng không thể.

Tôi đã ngã rất nhiều
Có khi cả trăm lúc
Nhưng tôi biết một điều
Phải vực dậy đúng lúc.

Một việc mình làm ra
Phải bằng cả tim đấy
Một mai sẽ nơi ấy
Mình sẽ lại là ta.

Mình sẽ lại là hoa
Của khu vườn địa đàng
Qua nơi mình từng ở
Một nơi đẹp tựa thơ.

Những vần thơ tôi viết
Chỉ là bày nỗi niềm
Nhưng thay vì văn viết
Tôi diễn giải cách riêng.

Tôi đã chấp nhận sai
Chấp nhận con người xấu
Mọi điều tệ chẳng giấu
Mọi điều tốt không khai.

Bạn bè rồi cũng thế
Chắc chắn sẽ rời xa
Chỉ mình bạn có thể
Giúp bản thân thăng hoa.

Chưa biết mai rực sáng
Hay lại lụi mất tăm
Chỉ cần mình hãy nhớ
Tài năng vẫn thua chăm.

Chưa biết mai trở lại
Mình có vực dậy không
Hay vẫn chỉ mãi mãi
Giữa bằng phẳng mênh mông.

Tôi vẫn sẽ viết tiếp
Nhưng tâm lý đong đầy
Lời thơ cũng mượt đấy
Nhưng sẽ chỉ đến đây.

--- Tâm tình chan chứa thật đầy
Nên lòng thổn thức, để chảy thành thơ ---
19/08/2024