Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:15, số lượt xem: 30

Anh về lại quê mình một buổi chiều lộng gió
Sông Đáy hiền hoà lặng lẽ chảy bên sông
Quê anh đó, một miền thương mến nhỏ
Mà đằm sâu như nghĩa nặng trong lòng.

Anh về thăm quê sau bao ngày xa cách
Nhớ quê hương qua năm tháng dãi dầu
Nhìn quê mình đổi mới từng ngày rất đẹp
Lòng bỗng vui như gặp lại ban đầu.

Anh dẫn em đi, một vòng quê hương nhé
Qua đường làng, qua lối nhỏ thân quen
Dẫu quê mình không phải nơi gì quá mới
Nhưng đẹp nhất là tình đất và tình người.

Người quê anh sống chân thành, không giả dối
Biết thương nhau qua những lúc nắng mưa
Câu chào hỏi cũng làm lòng ấm lại
Bước chân về nghe thân thuộc như xưa.

Mình đi tiếp qua hai làng nghề truyền thống
Minh Khai, Dương Liễu thắm đượm tình quê hương
Từng sợi miến dong dãi dầu trong nắng gió
Vẫn thơm hồn đất, nặng nghĩa với quê hương.

Bao bàn tay cần cù trong ngày sớm
Bao mái nhà thơm mùi bếp, mùi khoai
Từ công sức lặng thầm đi ra cuộc sống
Dệt nên quê hương ấm áp mỗi ngày.

Rồi ta ghé về Cát Quế một chiều
Nơi lễ hội vật ngàn năm còn đó
Tiếng reo hò như đánh thức mùa xuân
Giữa lòng quê rộn rã bao niềm vọng
Những vườn bưởi Quế Dương thơm lành ngọt mát
Vỏ vàng lên như nắng chín trên cành
Cát Ngòi, Quế Dương — xứ Đoài xưa vẫn đẹp
Gió đi qua cũng hoá ngọt lành.

Đi tiếp nữa, mình xuống Yên Sở
Con đê dài ôm lấy những mùa trôi
Qua khúc quanh, qua bờ tre, bãi cỏ
Làng quê mình hiện ra thật tuyệt vời
Đến Yên Sở, lại nhớ Quán Giá
Nơi thờ danh tướng Lý Phục Man
Người có công giúp vua Lý Nam Đế
Dựng nên Vạn Xuân rạng rỡ sử vàng
Đến Yên Sở, đừng quên món bánh gai
Màu lá đen mà hương thì rất ngọt
Nhân đậu xanh bùi thơm trong từng miếng nhỏ
Ăn một lần mà nhớ đến nao lòng

Rời Yên Sở, ta sang Đắc Sở
Mảnh đất này cũng chẳng kém gì đâu
Vẫn tươi tốt những mùa cây trái
Vẫn đậm đà một dáng vẻ bền lâu.

Anh dẫn em đi khắp vòng quê hương ấy
Từng con đường, từng nếp sống thân yêu
Dương Hoà đó, giữa thời đại đổi thay
Vẫn sáng mãi một niềm tin rất nhiều.

Một niềm tin dựng xây từ bàn tay lao động
Một niềm tin nảy nở giữa lòng người
Dương Hoà ơi, trong thời đại và phát triển
Mãi xứng danh vùng đất xứ Đoài xưa.

24/5/2026
=> Dành tặng quê hương Dương Hoà
Làng Dương Liễu, xã Dương Hoà, thành phố Hà Nội