Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 02/11/2025 15:27, số lượt xem: 147

Khi nhớ về chị, em thường lặng đi thật lâu,
Có điều gì đó ấm áp cứ dâng lên trong ngực.
Một bàn tay, một giọng nói, một nụ cười dịu nhẹ,
Và cả ánh mắt hiền, như vầng trăng qua khung cửa sổ đêm.

Bởi có chị, em thấy mình được yêu thương, che chở,
Giữa cuộc đời nhiều bão giông, chị là chỗ dựa bình yên.
Chị thương em như nâng niu một bông hoa nhỏ,
Sợ gió chạm vào, sợ sương khuya làm ướt cánh.

Em là bông hoa trong khu vườn của chị,
Còn chị – người nâng niu, chăm chút từng tán lá,
Để mỗi sớm mai, khi mặt trời vừa tỉnh giấc,
Em lại nở nụ cười như nắng ấm đầu ngày.

Có đôi khi, em chỉ ước nguyện một điều giản dị,
Rằng em mãi là đứa bé ngày xưa trong vòng tay chị.
Để chị vẫn bế em như những ngày xưa nhỏ,
Để em được dụi đầu vào lòng chị, nghe nhịp tim khẽ thở.

Những chiều mưa, em lại thấy mình bé nhỏ,
Nước mắt rơi – chẳng vì điều gì rõ rệt.
Chị đến bên, giọng nhẹ như gió sớm:
“Em làm sao thế? Nói chị nghe đi mà…”

Em lặng im, chỉ khẽ lắc đầu: “Em không sao đâu ạ…”
Nhưng chị biết – em đang giấu trong tim điều gì đó.
“Đừng giấu chị nữa,” chị nói, “chị biết rồi,
Đồ mít ướt của chị, lại khóc vì chuyện nhỏ xíu thôi!”

Em bật cười mà nước mắt cứ rơi,
Em nói rằng: “Em gặp nhiều điều trắc trở,
Cuộc sống không như em từng nghĩ,
Em tự trách mình vô dụng quá đi thôi.”

Chị khẽ xoa đầu em, giọng nhẹ nhàng an ủi:
“Đừng nói thế, em đâu có vô dụng đâu.
Trong mắt chị, em luôn là người giỏi nhất,
Em mạnh mẽ, em tử tế, em đáng yêu vô cùng.
Có khi, chị còn học ở em nhiều điều nữa đó.”

Và em nhìn chị, bỗng thấy lòng mình dịu lại,
Giữa những tháng ngày chông chênh, chị như một khoảng trời xanh.
Một khoảng trời của yêu thương, của niềm tin và ánh sáng,
Nơi em có thể trở về, dù cuộc đời có đổi thay.

Nếu mai này, chúng ta chẳng còn gần nhau mãi,
Em vẫn tin – giữa muôn ngàn bão tố ngoài kia,
Sẽ luôn có một nơi dịu dàng mang tên “Chị”,
Nơi em được là chính mình, được yêu thương trọn vẹn.

Chị ơi,
Có lẽ suốt đời này,
Em chẳng thể nói hết ơn tình sâu nặng ấy,
Nhưng trong tim em,
Chị vẫn luôn là — một khoảng trời yêu thương.

3h13p, ngày 1 tháng 11 năm 2025