Phòng học cũ, bảng đen và tiếng giảng,
Tiếng cười vang giữa ánh nắng sân trường.
Thầy cô đứng, dáng gầy gò lặng lẽ,
Viết tương lai bằng phấn trắng yêu thương.
Chúng tôi những đứa trẻ vừa lớn,
Mang trong tim những giấc mộng dại khờ.
Đứa vẽ trời, mơ mình thành hoạ sĩ,
Đứa ngẩng cao, muốn khoác áo bác sĩ mai sau.
Có đứa nhắc về chiếc ghế giám đốc,
Có đứa cười: “Mình chỉ muốn bình thường thôi.”
Riêng tôi một ước mơ rất nhỏ,
Làm người tử tế, sống có ích cho đời.
Dẫu ngày mai mỗi người đi mỗi ngả,
Xin giữ nhau bằng những phút ngây thơ.
Vẫn là bạn dù đời có đổi thay,
Dù lối rẽ không còn chung như trước.
Tuổi học trò qua nhanh như cơn gió,
Chớp mắt thôi... đã thành ký ức xa.
Hãy sống hết mình khi còn kịp bước,
Vì khi lớn rồi, chẳng thể quay lại đâu.
Điều tiếc nuối không là điểm kém xưa,
Mà là những ngày chưa trọn giấc mơ thơ.
Nếu hôm nay lòng ta còn thổn thức,
Là vì ta đã từng rất mộng mơ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.