Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 09:06, số lượt xem: 65

Biển thức dậy từ tầng sâu xanh thẳm,
Đánh thức bình minh bằng nhịp sóng ngân dài.
Những con thuyền rời bến từ tinh sương rất sớm,
Mang theo hồn đất nước giữa trùng khơi rộng dài.

Mái chèo khua thành nhịp đời lao động,
Cánh buồm căng như lồng ngực tuổi thanh xuân.
Phía trước mặt là muôn trùng sóng nước,
Sau lưng mình là Tổ quốc nhân dân.

Có ai hiểu sau mỗi lần nhổ neo ấy,
Là một cuộc lên đường gửi trọn niềm tin.
Không chỉ để tìm luồng tôm, mẻ cá,
Mà còn gìn giữ biển trời của nước mình.

Biển đâu chỉ là nguồn nuôi sự sống,
Biển còn là ký ức của cha ông.
Từng hạt muối kết tinh từ mồ hôi thế hệ,
Từng hải trình lưu dấu bước cộng đồng.

Trong tầng sâu những lớp phù sa lịch sử,
Có bóng tiền nhân mở cõi tự bao đời.
Những con sóng hôm nay còn vang lời biển gọi,
Nhắc cháu con gìn giữ một phương trời.

Có những đêm bầu trời đầy giông bão,
Sóng dựng ngang trời như vách núi ngoài khơi.
Con thuyền nhỏ giữa ngàn cơn cuồng nộ,
Vẫn kiên gan đi tới phía chân trời.

Người ngư phủ ghì chặt tay nơi bánh lái,
Giữ hướng đi như giữ một lời thề.
Bởi họ hiểu giữa biển khơi lồng lộng,
Mỗi hải trình đều mang nghĩa sơn hà.

Chủ quyền chẳng chỉ hiện lên trên bản đồ,
Hay những cột mốc dựng nơi đầu sóng.
Chủ quyền còn hiện hình trong dáng thuyền bền bỉ,
Ngày nối ngày canh giữ giữa trùng dương.

Từ mũi thuyền rẽ đường chân sóng bạc,
Đến khoang thuyền chất nặng vị phù sa.
Người lao động bình dị mà cao cả,
Viết sử biển bằng chính cuộc đời qua.

Không có những lời ngợi ca hoa mỹ,
Chỉ có niềm tin sáng tựa sao trời.
Những mẻ lưới đầy không riêng niềm no ấm,
Mà còn là chứng tích của tình yêu nước không nguôi.

Giữa mênh mông biển trời xanh thẳm ấy,
Mỗi cánh buồm như một nét cờ bay.
Mỗi chuyến biển là một lời khẳng định,
Rằng non sông này vẫn vẹn nguyên đây.

Rồi bình minh trở về trên cửa biển,
Thuyền cập bờ mang ánh bạc cá tôm.
Mang tiếng cười của những người thân đón đợi,
Mang vị mặn nồng của biển nước quê hương.

Những gương mặt sạm màu nắng gió,
Lại sáng bừng trong khoảnh khắc đoàn viên.
Sau lưng họ là biển khơi còn thức,
Trước mặt là mái ấm của bình yên.

Xin hát mãi bài ca người ra khơi đánh cá,
Bài ca của ý chí, của cần lao.
Bài ca của những con người bình dị,
Đang giữ biển trời bằng sức vóc tự hào.

Để mỗi con sóng không chỉ là con sóng,
Mà là nhịp tim Tổ quốc vọng muôn đời.
Để mỗi cánh buồm vươn cùng gió lớn,
Mang Việt Nam đi giữa biển xanh ngời.

Để biển mãi là không gian sinh tồn dân tộc,
Là phần máu thịt chẳng thể tách rời.
Và người ngư phủ — những chiến binh thầm lặng,
Vẫn viết bài ca giữ nước giữa trùng khơi.