Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 26/12/2025 19:35, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 26/12/2025 19:35, số lượt xem: 133

Tôi nghe thấy rồi, tiếng nấc từ phía hoàng hôn
Nơi những vần thơ không còn là hoa mộng
Mà là vết thương hở toang, là dòng máu nóng
Chảy tràn trên phím chữ, thâm sâu.

Barbed wire – những hàng rào gai không chỉ chắn những lối đi
Nó xé rách cả bầu trời trong mắt trẻ
Mỗi dòng “Dưới bóng ô liu” là một lời thủ thỉ
Rằng thế gian này vẫn nợ một mùa xuân.

Hòn đá của Murad không dùng để oán thân
Nó là hoá thạch của lòng kiêu hãnh
Giữa những đống đổ nát, lạnh lùng và vây hãm
Một mầm xanh vẫn chọn cách vươn lên.

Palestine! Cái tên được viết bằng đức tin
Nơi chuông Bethlehem vẫn đổ hồi trong bão nổi
Dẫu kinh cầu đôi khi bị lấp bằng tiếng súng
Nhưng ánh sáng tâm linh chưa bao giờ lụi tàn.

Chúng ta nói về hoà bình không phải để thở than
Mà để tưới xanh những cánh rừng trong trí tưởng
Để “hòn đá” hôm nay sẽ trở thành nền móng
Xây lại những ngôi nhà, những giấc ngủ trẻ thơ.

Mai này, khi khói súng chỉ còn là ký ức xa mờ
Cành ô liu sẽ không còn vương mùi máu đỏ
Trẻ già lại tất tả, vui vầy dưới phố
Khép lại tiếng nấc dài, mở ra triệu lời ca.

Tự do không chỉ là tên một quốc gia
Mà là nhịp đập bình yên trong lồng ngực mỗi người.

26/12/2025