Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Hương mùa hoa
Những kỷ niệm xưa giờ sắp phải chia xa
Một thời trong trẻo bỗng hoá thành ký ức
Mười hai năm rồi, đến lúc đành bước tiếp
Mùa hạ của tôi… mùa hạ gọi chia tay
Tháng năm nào còn ấp ủ những ngây thơ
Từ cấp một, cấp hai rồi lên cấp ba
Trang vở trắng in đầy bao nét chữ
Mùa hoa phượng rơi đỏ cả sân trường
Tiếng ve gọi hè như giục giã thời gian
Những buổi học bỗng trở nên ngắn lại
Hàng ghế cũ vẫn lặng thầm đứng đợi
Mà chúng tôi chẳng thể ngồi lâu hơn
Bảng đen kia đã bao lần chứng kiến
Những ước mơ còn viết dở dang
Phấn trắng rơi như từng mùa kỷ niệm
Rơi xuống lòng nghe nhói nhẹ, mênh mang
Có những chiều tan học rất vội vàng
Mà vẫn cố đi thật chậm qua cổng
Sợ mai này mỗi con đường quen thuộc
Chỉ còn là ký ức gọi tên nhau
Có ánh mắt nào chưa kịp nói thành câu
Chỉ lặng lẽ gửi vào trang lưu bút
Nét chữ run như lòng còn ngại ngùng
Một rung động đầu đời vừa chớm nở
Có những lần giận hờn vu vơ
Rồi lại cười như chưa từng cách biệt
Tuổi học trò giản đơn mà tha thiết
Chỉ một lời thôi cũng đủ nhớ cả đời
Bạn bè ơi, mai mỗi đứa một nơi
Ai còn nhớ những trưa hè nắng đổ
Cùng chia nhau từng cây kem, quyển vở
Những ước mơ còn vụng dại, ngây ngô
Sân trường cũ chiều nay sao lặng quá
Hàng bàng già đứng đó tiễn chân đi
Cơn gió nhẹ cũng làm lòng xao xác
Như nhắc rằng: “đừng quên nhé… những gì”
Mười hai năm – một quãng đời rất dài
Mà ngoảnh lại chỉ như là khoảnh khắc
Những tháng ngày tưởng chừng như bình lặng
Lại theo ta suốt cả cuộc đời này
Mai rời xa, biết có còn gặp lại
Những gương mặt thân quen đến vô cùng
Chỉ mong giữ trong tim mình mãi mãi
Một thời xanh – rực rỡ đến nao lòng
Mùa hạ ấy rồi cũng sẽ qua nhanh
Như cánh phượng cuối cùng rơi rất khẽ
Nhưng ký ức vẫn âm thầm ở lại
Gọi tên mình… bằng hai tiếng: “học sinh”
7h35p - 7h55p, ngày 24 tháng 4 năm 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.